Khi ấy, Ðức Giêsu còn đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa Người rằng: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy.” Người bảo kẻ ấy rằng: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?” Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: “Ðây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Ðấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi.”

Đó là Lời Chúa.

Mt 12, 46-50:


Trích Tin mừng như đã mặc khải cho tôi. Trích đoạn quyển 3, mục 132:

“Ai là mẹ Thầy, ai là các anh em Thầy?”

Có sự ồn ào, không phải đến từ sự tán đồng hay phản đối, chạy lan trong đám đông bây giờ rất đông, chen chúc trên sân thượng, ngoài vườn, và còn đầy ngoài đường. Có những người ngồi vắt ngang trên bức tường nhỏ làm lan can cho sân thượng, một số khác leo lên cây sung trong vườn hoặc các cây ở vườn bên cạnh, vì mọi người đều muốn nghe cuộc đấu khẩu giữa Giêsu và các kẻ thù của Người. Tiếng ồn như những đợt sóng đi từ ngoài khơi vào bờ, đi từ miệng nọ tới miệng kia cho tới tai các tông đồ ở gần Giêsu nhất, tức là Phêrô, Gioan, Zêlote và hai người con ông Alphê. Còn những người khác, người thì ở trên sân thượng, người thì trong bếp, trừ Judas Iscariot ở ngoài đường, giữa đám đông.

Phêrô, Gioan, Zêlote và hai con ông Alphê nghe được tiếng ồn này nên nói với Giêsu: “Thưa Thầy, có mẹ Thầy và các anh Thầy ở ngoài đường, họ tìm Thầy, vì họ muốn nói với Thầy. Hãy ra lệnh cho đám đông tránh ra để họ có thể đến với Thầy, bởi vì chắc chắn phải có lý do quan trọng dẫn họ tới đây để tìm Thầy”.

Giêsu ngẩng đầu lên và thấy ở đằng sau đám đông khuôn mặt lo âu của mẹ Người. Mẹ đang chiến đấu để không khóc, trong khi Giuse Alphê nói gì với mẹ cách rất khích động. Và Người thấy cử chỉ phủ nhận của mẹ Người, làm đi làm lại, đầy nghị lực, mặc dầu sự khẩn khoản của Giuse. Người cũng thấy khuôn mặt lúng túng của Simon, rõ ràng là khổ sở, chán ngán… Nhưng Giêsu không mỉm cười và không ra lệnh. Người để Kẻ Khổ Sở trong nỗi khổ của bà và các anh bà con ở chỗ họ đang ở.

Người hạ tầm mắt xuống trên đám đông và trả lời cho các tông đồ ở gần Người. Người cũng trả lời cho những kẻ ở xa đang muốn làm cho máu mủ có giá trị hơn bổn phận: “Ai là mẹ Thầy, ai là các anh em Thầy?” Người đảo cái nhìn nghiêm khắc của Người, trên khuôn mặt của Người đã tái mét vì sự hùng mạnh Người phải thể hiện để đặt bổn phận ở bên trên tình cảm và máu huyết, và để phủ nhận giây liên lạc gắn bó Người với mẹ Người, để phục vụ Chúa Cha, và với một cử chỉ trải rộng trên đám đông chen chúc chung quanh Người, dưới ánh sáng đỏ của các ngọn đuốc và ánh sáng bạc của mặt trăng hầu như tròn, Người nói: “Đây là mẹ Thầy, đây là các anh em Thầy. Ai làm theo ý Thiên Chúa thì là anh chị em Thầy và mẹ Thầy. Thầy không có ai khác. Và các người của Thầy sẽ như vậy, nếu, với một sự hoàn thiện trọn hảo hơn tất cả những người khác, họ thi hành ý Thiên Chúa cho tới hy sinh hoàn toàn tất cả những ý muốn khác cũng như tiếng nói của máu huyết và tình cảm”.

Đám đông rì rào mạnh hơn, giống như tiếng động của biển bỗng dưng nổi lên vì gió.

Các luật sĩ bắt đầu lẩn đi khi nói: “Đó là tên bị ám, hắn từ chối cả máu huyết của hắn”.

Các người anh họ tiến lên trong khi nói: “Đó là thằng điên, nó hành hạ cả tới mẹ nó”.

Các tông đồ thì nói: “Trong sự thật, lời này rất anh hùng”. Đám đông thì nói: “Người yêu chúng ta chừng nào!”

Leave a Reply