“Tôi phải ví thế hệ này với ai ? Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi lũ trẻ khác, và nói:

            “Tụi tôi thổi sáo cho các anh,
            mà các anh không nhảy múa ;
            tụi tôi hát bài đưa đám,
            mà các anh không đấm ngực khóc than.”

Thật vậy, ông Gio-an đến, không ăn không uống, thì thiên hạ bảo : “Ông ta bị quỷ ám.” Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo : “Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.” Nhưng Đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động.”

Đó là Lời Chúa.

PHÚC ÂM: Mt 11, 16-19


Trích đoạn Tin Mừng Như Đã Mặc Khải Cho Tôi, Quyển 3, mục 129:

[…]

Nhưng Thầy phải so sánh thế hệ này với ai? Nó giống như kẻ mà những đứa trẻ này mô tả khi chúng ngồi ở quảng trường và la hét các bạn chúng rằng: “Chúng tôi đã chơi nhạc mà các bạn không nhảy. Chúng tôi đã làm những màn than van mà các bạn không khóc”. Thực tế là: Gioan đến, không ăn không uống thì thế hệ này nói: “Ông ta có thể làm vậy vì ông ta có ma quỉ giúp sức”. Con Người đến, có ăn và uống thì họ nói: “Đây là kẻ phàm ăn phàm uống, bạn hữu của đám thu thuế và bọn tội lỗi”. Nhưng Đấng Khôn Ngoan thấy con cái mình và xét xử. Thật vậy, Thầy bảo các con rằng chỉ có những kẻ bé mọn biết nhận ra chân lý, bởi vì trong chúng không có tà tâm.

–      Thầy nói rất phải – ông trưởng giáo đường nói. “Bởi vậy con gái con, vì nó không có tà tâm, nên nó thấy Thầy theo cách mà không ai trong chúng con thấy được. Dù là thành phố này cũng như các thành phố lân cận, đã thấy đổ tràn trên nó sức mạnh của Thầy, sự khôn ngoan của Thầy, lòng tốt của Thầy, nhưng con phải nhận rằng chúng chỉ gia tăng về lòng độc ác đối với Thầy. Chúng không sám hối, và sự lành mà Thầy ban cho chúng đã làm dậy men thù ghét đối với Thầy”.

–      Ông nói thế nào Jairô? Ông vu khống chúng tôi! Chúng tôi ở đây vì chúng tôi trung thành với Đức Kitô – Một người dân Bétsaiđa nói.

–      Phải, chúng ta. Nhưng chúng ta được bao nhiêu người? Chưa được một trăm trong số ba thành phố đáng lẽ phải ở dưới chân Giêsu. Những kẻ vắng mặt, và tôi nói về phái nam thôi: một nửa là thù hận, một phần tư dửng dưng, những người khác tôi nói rằng họ không thể tới. Phải chăng đó là một lỗi trước mặt Thiên Chúa? Phải chăng Người sẽ không phạt tất cả những thù ghét này, và cái tội khăng khăng trong điều ác này? Nói đi Thầy. Ai biết ai? Nếu Thầy yên lặng thì là vì lòng nhân từ của Thầy chứ không phải là Thầy không biết. Thầy quảng đại, và người ta coi đó như ngu si và yếu đuối. Vậy xin Thầy nói đi, để ít nhất là lời Thầy lay động những kẻ dửng dưng, bởi vì những kẻ độc ác sẽ không cải thiện, nhưng chúng sẽ càng ngày càng độc ác hơn.

–           Đúng, đó là một lỗi và sẽ bị phạt. Bởi vì không bao giờ được khinh bỉ ơn của Thiên Chúa, cũng không được dùng nó để làm những điều xấu. Khốn cho ngươi, Corozain; khốn cho ngươi, Bétsaiđa, các ngươi đã sử dụng xấu các ơn của Thiên Chúa!

Leave a Reply