Phúc Âm Mc 6, 34-44: Khi ấy, Chúa Giêsu xem thấy dân chúng đông đảo thì động lòng thương xót họ, vì họ như chiên không người chăn giữ, và Người bắt đầu giảng dạy họ nhiều điều. Và khi giờ đã muộn, các môn đệ đến thưa Người rằng: “Chỗ này hoang vắng, mà giờ đã muộn, xin Thầy giải tán họ, để họ đi tới các làng các xóm gần đây mà mua gì ăn”. Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Các con hãy cho họ ăn đi”. Họ thưa Người: “Chúng con phải đi mua đến hai trăm đồng bạc bánh để phát cho họ ăn”. Người nói với họ: “Các con có mấy cái bánh? Hãy đi xem”. Khi biết được rồi, họ thưa: “Có năm cái bánh và hai con cá”. Người ra lệnh cho họ bảo mọi người ngồi xuống làm thành từng nhóm trên cỏ xanh. Họ ngồi xuống từng nhóm, chỗ một trăm, chỗ năm mươi. Người cầm năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời mà chúc tụng, rồi bẻ bánh ra và trao cho các môn đệ, để họ phân phát cho người ta; còn hai con cá, Người cũng chia cho mọi người. Và tất cả đều ăn no. Mụn bánh và cá còn dư lại, người ta lượm được mười hai thúng đầy. Mà số người ăn là năm ngàn người.

Bánh hóa nhiều lần thứ nhất

Trích đoạn Tin Mừng Như Đã Mặc Khải Cho Tôi, Quyển (3) 4.


Dưới lớp lá dầy, ánh sáng rất dịu tiến về những mầu sắc yên tĩnh của buổi chiều. Chim chóc say ánh dương mà nó được hưởng suốt ngày, với những thức ăn dồi dào mà chúng kiếm được ở miền quê bên cạnh, đua nhau rung láy ồn ào và hát trên ngọn cây. Chiều rơi với những huy hoàng sau chót của ngày. Các tông đồ lưu ý Giêsu khi Người vẫn tiếp tục ban giáo huấn theo những tỉ dụ hiện diện trước mặt Người.

–      Thưa Thầy, sắp tối rồi. Nơi này hoang vắng, xa nhà cửa làng xóm, tối tăm và ẩm ướt. Chỉ một lát nữa là chúng ta không còn nhìn thấy nhau, không còn thấy đường để bước. Trăng sẽ mọc trễ, xin Thầy cho dân về để họ đi Tarichée hay các làng vùng Giođan để mua đồ ăn và kiếm chỗ trọ.

–      Không cần họ phải đi. Các con hãy cho họ ăn. Họ có thể ngủ ở đây giống như họ đã ngủ để chờ Thầy.

–      Thưa Thầy, chúng con chỉ có năm cái bánh và hai con cá. Thầy biết mà.

–      Hãy mang nó tới đây cho Thầy.

–      Andrê, hãy đi tìm đứa trẻ. Chính nó giữ kho. Đã một lúc rồi, nó cùng với con trai ông luật sĩ và hai đứa khác bận rộn làm triều thiên để chơi trò làm vua.

Andrê mạnh mẽ đi cùng với Gioan và Philipphê để tìm Margziam ở giữa đám đông luôn luôn rời chỗ. Họ tìm thấy nó hầu như cùng một lúc, cùng với cái giỏ đồ ăn của nó đeo ở vai, một cành tiên nhân thảo dài cuốn quanh đầu, và một cái giây lưng bằng tiên nhân thảo, ở đó có đeo, giả làm thanh kiếm, một cái búa mà cục búa là cán kiếm, và cán búa là lưỡi kiếm. Cùng với nó có bảy đứa khác trang sức tương tự. Chúng làm một đoàn rước cho con trai ông luật sĩ, một đứa trẻ rất lỏng khỏng, đôi mắt nghiêm trang của kẻ đã chịu đựng rất nhiều. Nó có vẻ tỉnh táo hơn các đứa khác nên được đóng vai vua.

– Lại đây, Margziam, Thầy gọi con đó.

Margziam để các bạn nó tại đó và đi mau lẹ, thậm chí không tháo các hoa lá trang điểm của nó ra. Nhưng những đứa khác cũng đi theo nó, và Giêsu được bao vây lẹ làng bởi triều thiên các trẻ con đeo hoa lá. Người vuốt ve chúng trong khi Philipphê lấy ra khỏi giỏ một gói bánh, trong đó có cả hai con cá lớn: hai ký lô cá, có lẽ hơn hai ký. Số lượng chẳng đủ dù chỉ cho mười bảy người, đúng ra là mười tám, nếu kể cả Manaen, của nhóm Giêsu. Người ta mang những thực phẩm này lại cho Thầy.

–      Tốt. Bây giờ hãy mang các thúng lại cho Thầy. Mười bảy cái, mỗi người một cái. Margziam sẽ phát đồ ăn cho các trẻ em…

Giêsu nhìn đăm đăm người luật sĩ vẫn luôn luôn ở bên cạnh Người và hỏi ông: “Ông có muốn cũng đi phát lương thực cho các người đói không?”

–      Điều đó con thích, nhưng con cũng chẳng có cái gì cả.

–      Hãy phát đồ ăn của tôi. Tôi cho phép ông đó.

–      Nhưng… Thầy có ý định cho ăn no gần năm ngàn người đàn ông này à? Lại còn cộng thêm vào đó các đàn bà và trẻ con, với hai con cá và năm cái bánh này sao?

–      Chắc chắn rồi. Đừng cứng lòng tin. Ai tin thì sẽ thấy phép lạ hoàn thành.

–      Ồ, vậy con cũng muốn đi phân phối đồ ăn.

–      Vậy ông cũng hãy đi xin lấy một cái thúng.

 Các tông đồ trở lại với các thứ rổ và thúng, cái thì rộng và nông, cái thì sâu và hẹp. Người luật sĩ trở lại với cái thúng hơi nhỏ. Người ta đã tưởng rằng đức tin của ông, hay là sự thiếu đức tin của ông sẽ làm cho ông chọn cái thúng lớn nhất.

–      Tốt. Hãy đặt tất cả trước đây, và hãy cho đám đông ngồi thứ tự thành những hàng đều đều bao nhiêu có thể.

Trong lúc đó, Giêsu cầm lên các chiếc bánh có đặt hai con cá ở trên, Người dâng hiến, cầu nguyện và chúc phúc. Ông luật sĩ không rời mắt khỏi Người một giây. Rồi Giêsu bẻ năm chiếc bánh thành mười tám phần, và cũng vậy, hai con cá chia thành mười tám phần. Người đặt vào mỗi thúng một miếng cá, miếng nhỏ xíu! Và từ mười tám miếng bánh, Người bẻ vụn thành nhiều mụn bánh nhỏ: mỗi miếng bánh bẻ thành nhiều mụn bánh, tương đối là nhiều mụn, khoảng hai chục, không hơn. Mỗi miếng bánh, sau khi đã bẻ nát thành mụn, được đặt vào mỗi thúng cùng với miếng cá.

–      Bây giờ hãy mang đi và phân phối thả cửa. Nào, đi đi, Margziam, hãy đem đi cho các bạn con.

–      Ôi! Nặng quá sức! – Margziam nói trong khi nó cầm thúng của nó lên và đi ngay về với các bạn nhỏ của nó. Nó bước tựa như nó phải mang một gánh nặng.

Các tông đồ, các môn đệ, Manaen, ông luật sĩ, nhìn nó bước, không biết phải nghĩ thế nào… Rồi họ cầm các thúng lên và nói với nhau: “Thằng bé dỡn! Đâu có nặng hơn trước đâu”. Ông luật sĩ cũng nhìn vào bên trong và lấy tay rờ vào đáy thúng, vì không còn nhiều ánh sáng, bởi chỗ Giêsu đứng ở dưới tàn cây, trong khi ở xa hơn, chỗ rừng thưa thì còn khá ánh sáng. Mặc dầu nhận thấy vậy, nhưng họ cũng đi về phía đám đông và bắt đầu phân phát. Họ cho, họ cho, họ cho. Thỉnh thoảng họ quay mặt trở lại, ngạc nhiên thấy mình càng lúc càng đi xa Giêsu, trong khi Người đứng khoanh tay, tựa lưng vào một thân cây, hơi mỉm cười vì sự sững sờ của họ.

Sự phân phối lâu và dồi dào… Người duy nhất không tỏ vẻ ngạc nhiên là Margziam. Nó cười, sung sướng được bỏ bánh và cá vào đầy các bàn tay trẻ em nghèo. Nó cũng là người đầu tiên trở lại với Giêsu và nói: “Con đã cho biết bao! Biết bao!…Vì con đã biết thế nào là đói…” Và nó ngửa mặt lên, khuôn mặt chỉ còn hốc hác trong kỷ niệm, bây giờ đã biến mất. Nhưng nó tái xanh và mở to đôi mắt… Giêsu vuốt ve nó, và nụ cười lại trở về tươi sáng trên khuôn mặt trẻ con đầy tin tưởng của nó. Nó tựa vào Giêsu, thầy và đấng bảo trợ của nó.

Rất từ từ, các tông đồ và các môn đệ trở về, câm lặng vì sững sờ. Người trở về sau cùng là ông luật sĩ. Ông không nói gì, nhưng ông làm một cử chỉ còn mạnh hơn một bài hùng biện: ông quì gối và hôn gấu áo của Giêsu.

–      Hãy lấy phần của các con và đưa cho Thầy một tí. Chúng ta hãy ăn lương thực của Thiên Chúa.

Quả vậy, họ ăn bánh và cá, mỗi người tùy khẩu vị… Trong lúc đó, mọi người no nê, trao đổi cảm tưởng của họ. Cả những người ở chung quanh Giêsu cũng bạo dạn nói trong khi nhìn Margziam, nó ăn xong miếng cá rồi dỡn với những đứa khác.

Ông luật sĩ hỏi: “Thưa Thầy, tại sao đứa trẻ cảm thấy sức nặng ngay, còn chúng con thì không? Con đã rờ cả vào bên trong, con thấy vẫn chỉ có những mụn bánh và miếng cá duy nhất đó. Con bắt đầu cảm thấy sức nặng khi con đi lại với đám đông. Nhưng nếu đó là sức nặng của số lượng bánh mà con đã cho, thì phải một đôi lừa để chở, và không phải là cái thúng, mà là một chiếc xe lớn chất đầy đồ ăn. Lúc đầu con đi tới từ từ… Rồi con bắt đầu cho, cho, và để không bất công, con lại trở về với những người đầu tiên để cho một lần nữa, vì lúc đầu con cho ít quá. Nhưng đã có đủ hết”.

–      Con cũng vậy. Con cảm thấy cái thúng trở nên nặng khi con tiến bước, và con cho cách dồi dào ngay, bởi vì con hiểu rằng Thầy đã làm phép lạ – Gioan nói.

–      Con thì trái lại, con dừng lại và ngồi xuống để đổ vào vạt áo con cái thúng nặng, và con bắt đầu đếm… Khi đó con thấy đầy những bánh là bánh, nên con đi phát – Manaen nói.

–      Con, con thậm chí đếm hết để không bị bẽ mặt. Con thấy có năm mươi cái bánh nhỏ, con tự bảo: mình sẽ cho năm chục người, rồi mình trở lại. Và con đếm, nhưng khi đến người thứ năm mươi thì vẫn thấy còn cùng một trọng lượng. Con nhìn trong thúng thì vẫn thấy còn quá trời, con tiến lên và con cho hàng trăm, nhưng số bánh không bao giờ giảm bớt – Batôlômêo nói.

Tôma thì nói:

–      Con, con nhận ra rồi, con đã không tin. Con cầm trong tay những mụn bánh và miếng cá nhỏ, con nhìn nó và nói: “Cái này thì ăn thua gì ! Giêsu muốn dỡn chơi!…” Con nhìn nó, con nhìn nó, cứ đứng nấp sau một thân cây, hy vọng và thất vọng để nhìn nó tăng lên. Nhưng nó vẫn luôn luôn vậy. Con sắp trở lại thì Mathêu đi qua và bảo con: “Anh thấy nó đẹp chừng nào!” Cái gì? – Con hỏi. “Nhưng bánh và cá thôi!…” Mathêu nói. “Anh điên sao? Tôi, tôi vẫn luôn luôn chỉ thấy những mụn bánh”. Mathêu tiếp: “Hãy đi phân phối với lòng tin, rồi anh sẽ thấy”. Con quăng những mụn bánh vào thúng và con đi, ngờ vực. Rồi… Xin tha cho con, Giêsu, vì con tội lỗi.

–      Không. Con là một thần trí thế gian. Con lý luận như những người thuộc về thế gian.

–      Lạy Chúa, cả con cũng vậy – Iscariot nói. “Tới nỗi con đã nghĩ cho một đồng bạc cùng với bánh khi nghĩ rằng: họ sẽ ăn ở nơi khác. Con hy vọng giúp Thầy đẹp mặt hơn. Vậy con là gì? Giống Tôma hay hơn?”

–      Rất tệ hơn Tôma nữa. Con là thế gian.

–      Nhưng con đã nghĩ đến làm phước để thuộc về Trời. Đó là những đồng bạc của con…

–      Bố thí cho chính con và cho cái kiêu ngạo của con chứ không phải cho Thiên Chúa. Thiên Chúa không cần nó, và sự bố thí cho cái kiêu ngạo của con là một tội chứ không có công.

Judas cúi đầu và nín lặng

Simon Zêlote nói: “Còn con, con nghĩ rằng miếng cá này và những mụn bánh này thì phải bẻ nát nó ra mới đủ. Nhưng con không nghi ngờ gì về việc nó đủ cho số người và về giá trị dinh dưỡng. Một giọt nước do Thầy cho có thể bổ béo hơn một bữa tiệc”.

–      Còn các anh, các anh nghĩ sao? – Phêrô hỏi hai anh của Giêsu.

–      Chúng tôi nhớ lại Cana… và chúng tôi không nghi ngờ gì – Juđa nói cách nghiêm trang.

–      Còn con, Giacôbê anh Thầy, con chỉ nghĩ tới đó thôi sao?

–      Không. Con nghĩ đây là một bí tích, giống như Thầy đã nói với con… Có đúng vậy không hay con lầm?

Giêsu mỉm cười: “Đúng và sai. Đối với sự thật về sức mạnh dinh dưỡng của một giọt nước mà Simon trình bày, phải thêm vào tư tưởng của con cho một bộ mặt xa xăm. Nhưng đây chưa phải là bí tích”.

Ông luật sĩ giữ một mẩu nhỏ trong tay ông.

–      Để làm gì?

–      Một… kỷ niệm.

–      Tôi cũng sẽ giữ. Tôi sẽ đeo vào cổ cho Margziam, trong một cái túi – Phêrô nói.

–      Tôi, tôi sẽ đem về cho mẹ chúng tôi – Gioan nói.

–      Còn chúng ta? Chúng ta đã ăn hết trơn – Nhiều người nói, bẽ bàng.

–      Các con đứng lên và cầm thúng đi một vòng nữa đi. Hãy nhặt những chỗ thừa. Tách riêng những người nghèo ra khỏi những người khác và dẫn họ lại đây cho Thầy với những cái thúng. Rồi các con, các môn đệ của Thầy, tất cả hãy đi lên thuyền và ra khơi để đi về đồng bằng Gênêsarét. Thầy sẽ giải tán họ sau khi đã phân phát cho những người nghèo nhất, rồi Thầy sẽ đến với các con.

Các tông đồ vâng lời… và trở lại với mười hai thúng đầy những thứ còn thừa, theo sau bởi khoảng ba chục người ăn mày hay những kẻ rất tội nghiệp.

–      Tốt lắm. Đi đi.

Các tông đồ và các người của Gioan Tẩy Giả chào Manaen và ra đi, hơi tiếc vì phải rời Giêsu, nhưng họ vâng lời. Manaen chờ để chào Giêsu trong khi đám đông, dưới những ánh mờ sau cùng của ngày, đi về phía các làng, hoặc tìm chỗ ngủ giữa đám lác cao và khô. Rồi ông tạm biệt Người. Ông luật sĩ đã đi trước rồi. Ông là một trong những người ra đi trước tiên, bởi vì ông có con trai nhỏ.

Ông đi ngay sau các tông đồ.

Khi mọi người đã đi hoặc đã ngủ, Giêsu đứng dậy chúc lành cho những người đang ngủ, rồi Người nhẩn nha bước về phía hồ, về phía bán đảo Tarichée cao hơn lên chừng vài mét, tựa như cái cao nguyên muốn đi xuống hồ. Khi Người đã đi bộ tới đó mà không vào thành phố, chỉ đi vòng ở ngoài, Người leo lên cái cồn và ngồi trên một tảng đá để cầu nguyện, quay mặt về phía mặt nước trong xanh dưới ánh sáng trắng của một đêm trăng thanh tịnh.

Leave a Reply