Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: “Có một người kia sắp đi xa, liền gọi các đầy tớ đến mà giao phó tài sản của ông. Ông trao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tuỳ theo khả năng của mỗi người, đoạn ông ra đi.

“Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy trở về và đòi họ tính sổ. Vậy người lãnh năm nén bạc đến, mang theo năm nén khác mà nói rằng: ‘Thưa ông, ông trao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm lợi được năm nén khác’. Ông chủ bảo người ấy rằng: ‘Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi’. Người đã lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: ‘Thưa ông, ông đã trao cho tôi hai nén bạc; đây tôi đã làm lợi được hai nén khác’. Ông chủ bảo người ấy rằng: ‘Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi’.

Đó là lời Chúa.

PHÚC ÂM: Mt 25, 14-15. 19-20: “Vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi”.


Tin mừng như đã mặc khải cho tôi. Trích đoạn quyển 3, mục số 145:

Dụ ngôn nén bạc, tại Đền Thờ ngày lễ Lều

Một người sắp sửa xuất hành đi xa và phải vắng mặt một thời gian dài. Ông gọi các đầy tớ và giao phó cho họ của cải của ông. Với người này, ông giao năm nén bạc, cho một người khác hai nén bạc, và cho một người thứ ba một nén vàng, mỗi người tùy hoàn cảnh và sự khéo léo của họ. Rồi ông ra đi.

Bây giờ người đầy tớ đã nhận năm nén bạc liền đi làm cho các nén bạc của ông sinh lời một cách khéo léo, và sau một thời gian, số của này mang lại món lời là năm nén khác. Người đã nhận hai nén cũng làm giống vậy, ông ta làm gấp đôi lên món mà ông đã nhận. Nhưng kẻ mà ông chủ đã giao nhiều hơn cả là một nén vàng ròng, bị tê liệt vì sợ không biết làm, sợ kẻ trộm, sợ hàng ngàn thứ hão huyền, và nhất là vì lười, anh ta đào một lỗ to dưới đất để giấu tiền của ông chủ.

Nhiều tháng qua đi, ông chủ trở về. Ông gọi ngay các người đầy tới lại để họ hoàn trả cho ông các món đã được ký thác. Kẻ đã nhận năm nén bạc trình diện và nói: “Thưa ông chủ, đây, ông đã giao cho tôi năm, tôi thấy là xấu nếu không làm cho sinh lời món tiền mà ông đã ký thác cho tôi, tôi đã xoay xở và kiếm cho ông được năm nén khác. Tôi không thể làm hơn được”. “Tốt, rất tốt, tôi tớ tốt và trung thành. Anh đã trung thành trong điều nhỏ, biết linh hoạt và ngay thẳng, ta sẽ cho anh quyền hành trên nhiều điều khác nữa. Hãy vào để vui mừng với chủ anh”.

Rồi người nhận được hai nén bạc trình diện và nói: “Tôi mạn phép sử dụng tiền bạc của ông cho lợi ích của ông. Đây, ngân khoản chứng tỏ tôi đã sử dụng tiền bạc của ông thế nào. Ông thấy không? Trước có hai lượng bạc, bây giờ là bốn. Ông chủ có bằng lòng không?” Và ông chủ nói với người đầy tớ tốt cùng một câu trả lời như với người thứ nhất.

Rồi đến người sau cùng, vui mừng vì sự tín nhiệm lớn lao của chủ, đã nhận được nén vàng. Ông ta đào lên khỏi chỗ giấu và nói: “Ông đã giao cho tôi món lớn nhất, bởi vì ông biết tôi khôn khéo và trung thành. Cũng như tôi, tôi biết ông ngoan cố và yêu sách. Ông không thể cho tiền của ông bị lỗ vốn, và trong trường hợp bị mất thì ông lấy của người ở gần ông. Bởi vì trong thực tế, ông gặt ở nơi ông không gieo, ông thu ở nơi ông không vãi; ông không cho quà, dù với giá một đồng bạc nhỏ nhất, cho người nhà băng và người quản lý của ông với bất cứ lý do nào. Phải có đủ món tiền mà ông đòi. Vậy vì tôi sợ làm giảm sút cái kho tàng này nên tôi đã đem giấu nó. Tôi không thổ lộ cho ai, dù là cho chính tôi. Bây giờ tôi đào lên và trả lại ông. Đây, nén vàng của ông”.

–      Ôi! Tôi tớ bất công và lười biếng. Thực sự mi không yêu ta vì mi đã không biết ta. Mi không yêu của cải của ta nên đã để tiền bạc của ta không sinh lời. Mi đã phản bội lòng mến chuộng của ta đối với mi, và chính mi đã nói phản lại mình; mi tự lên án và kết tội mình. Mi biết rằng ta gặt chỗ ta không gieo, ta thu chỗ ta không vãi, vậy tại sao mi không làm cách nào để ta có thể gặt hái và thu hoạch? Mi trả lời lòng tín nhiệm của ta như vậy đó? Mi biết ta như vậy đó? Tại sao mi không đem tiền bạc của ta lại nhà băng, để khi ta trở về, ta rút nó ra cùng với tiền lời? Ta đã chỉ dẫn mi cách cẩn thận đặc biệt trong mục đích này, nhưng mi lười biếng và ngu ngốc, mi không kể gì tới. Mi sẽ bị lấy lại nén vàng và tất cả những của khác, và người ta sẽ cho kẻ đã có mười nén.

Người ta phản đối ông: “Nhưng anh ta đã có mười nén, trong khi anh này không có gì cả”.

–      Tốt thôi. Kẻ đã có và biết sinh lời thì sẽ được cho nhiều hơn nữa, tới nỗi nó tràn đầy. Còn kẻ không có, bởi vì nó không muốn có, người ta lấy đi cả những cái đã được cho nó. Còn về tên đầy tớ vô ích, đã phản bội sự tín nhiệm của ta và không làm sinh lợi những ơn ta ban, thì hãy đẩy nó ra khỏi vùng sở hữu của ta, và nó hãy ra đi, khóc lóc và ray rứt trong tim.

Đó là dụ ngôn. Ngài rabbi, ông thấy đó: người đã nhận nhiều nhất thì còn ít nhất, vì nó không biết gia công bảo tồn ơn của Thiên Chúa. Những người như ông nói, chỉ là môn đệ có cái tên, và vì vậy, có ít của để làm sinh lời; hoặc những kẻ cũng như ông nói, chỉ tình cờ nghe tôi thôi, thì họ chỉ có linh hồn họ là cái vốn duy nhất, nó không được cho nén vàng, và cả những cái nó đã có, người ta cũng lấy đi để cho kẻ đã nhận được nhiều. Những ngạc nhiên của Chúa thì vô tận, bởi vì vô số điều chỉ là những phản ứng của loài người. Quí vị sẽ thấy các dân ngoại tới được sự sống đời đời, các người Samari chiếm hữu được Nước Trời; và quí vị sẽ thấy nhiều người Israel chính tông và nhiều kẻ đi theo tôi thì bị mất Nước Trời và bị mất sự sống đời đời.

Giêsu nín lặng. Và như Người muốn cắt ngắn những tranh luận, Người quay về phía nội khu Đền Thờ, nhưng một tiến sĩ luật, ông đã ngồi nghe nghiêm trang dưới hành lang, liền đứng dậy và tiến lên hỏi: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sống đời đời?…”

Leave a Reply