Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ một dụ ngôn, dạy các ông phải cầu nguyện luôn, đừng ngã lòng mà rằng: “Trong thành kia, có một vị thẩm phán không kính sợ Thiên Chúa, cũng không kiêng nể người ta. Trong thành đó lại có một bà goá đến thưa ông ấy rằng: ‘Xin ông minh oan cho tôi khỏi tay kẻ thù’. Trong một thời gian lâu dài, ông không chịu, nhưng sau đó ông nghĩ rằng: ‘Mặc dầu ta không kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng kính nể người ta, nhưng vì bà goá này cứ quấy rầy ta mãi, nên ta sẽ xử cho bà ấy, kẻo bà ấy đến mãi làm ta nhức óc’ “.

Rồi Chúa phán: “Các con hãy nghe lời vị thẩm phán bất lương nói đó. Vậy Thiên Chúa lại không minh xử cho những kẻ Người tuyển chọn hằng kêu cứu với Người đêm ngày, mà khoan giãn với họ mãi sao? Thầy bảo các con, Chúa sẽ kíp giải oan cho họ. Nhưng khi Con Người đến, liệu sẽ còn gặp được lòng tin trên mặt đất nữa chăng?”        

Đó là lời Chúa.

PHÚC ÂM: Lc 18, 1-8: “Thiên Chúa sẽ minh xử cho những kẻ Người tuyển chọn hằng kêu cứu với Người”.


Tin mừng như đã mặc khải cho tôi. Trích đoạn quyển 7, mục số 202:

DỤ NGÔN VỊ THẨM PHÁN BẤT CÔNG

Người nhìn những kẻ đã tụ tập lại, cỡ một trăm người, và Người nói: “Hãy nghe dụ ngôn này, nó sẽ nói cho các con giá trị của lời cầu nguyện kiên trì:

Các con biết điều sách Đệ Nhị Luật nói về các vị thẩm phán và các quan chức. Họ phải công bằng và thương xót để nghe cách điềm đạm những người chạy đến với họ, bằng cách luôn luôn nghĩ tới xét xử tựa như trường hợp họ phải xét xử là trường hợp của cá nhân họ, không màng tới các tặng phẩm hay các lời đe dọa, không thiên vị cho bạn bè có tội, không khắt khe với những kẻ không thuận thảo với bạn bè của mình. Nhưng nếu các lời của lề luật là chính đáng, thì con người lại không thế, và họ không biết vâng lời lề luật. Do đó ta thấy rằng công lý loài người thường bất toàn, vì rất hiếm có vị thẩm phán biết giữ mình trong sạch đối với hối lộ; có tình thương và kiên nhẫn với người nghèo cũng như người giầu; đối với các góa phụ và kẻ mồ côi cũng như với các kẻ khác.

Vậy trong thành phố kia có một ông thẩm phán rất bất xứng đối với chức vụ mà ông đã có được nhờ một bà con mạnh thế. Ông ta bất công quá đáng trong sự xét xử của ông, vì ông luôn luôn dành lẽ phải cho những người giầu và mạnh thế, hoăc những kẻ được các người giầu hay mạnh thế bảo lãnh, hoặc những kẻ mua chuộc ông bằng những quà tặng lớn. Ông không kính sợ Thiên Chúa, ông cười trước những than van của người nghèo và những kẻ yếu thế, vì họ cô đơn, không có người quyền thế bảo vệ. Khi ông không muốn nghe một kẻ có lý tỏ tường trước một người giầu mà ông không muốn xử là họ sai theo bất cứ cách nào, ông cho đuổi họ ra khỏi mặt ông và dọa bỏ tù họ. Phần đông đều đành chịu sự hung bạo của ông, đành chịu thua để ra đi, chịu đựng sự thất bại trước khi vụ án được xét xử.

Nhưng trong thành phố này có một bà góa đông con. Bà phải được một số tiền lớn từ một người giầu mạnh thế vì những công việc mà người chồng quá cố của bà đã làm cho người giầu này. Bà bị thúc đẩy bởi nhu cầu và tình mẫu tử, đã cố gắng xin người giầu trả món tiền, để bà có thể cho các con bà ăn, và mặc cho chúng trong mùa đông sắp tới. Nhưng sau khi đã thấy rằng mọi áp lực và năn nỉ đối với người giầu đều vô ích, bà liền chạy đến với vị thẩm phán.

Lc 18 1 Vi tham phan bat cong Dụ ngôn vị Thẩm Phán bất công

Vị thẩm phán là bạn của người giầu, và người giầu đã nói với ông: ‘Nếu anh xử cho tôi thắng thì tôi cho anh một phần ba số tiền đó’. Do vậy, ông ta như điếc trước những lời của bà góa van nài: ‘Hãy xử cho tôi thắng đối phương của tôi. Ông thấy rằng tôi cần. Mọi người đều có thể nói rằng tôi có quyền được món tiền này’. Ông thẩm phán làm như điếc và cho các kẻ thụ ủy đuổi bà ra. Nhưng người đàn bà trở lại một, hai, mười lần; buổi sáng, lúc giờ ngọ, lúc ba giờ chiều, buổi tối, không biết mệt; kể cả bà theo ông ta trên đường và kêu: ‘Xin xử cho tôi! Các con tôi đói và rét. Tôi không có tiền mua bột và quần áo’. Bà đứng trước nhà ông thẩm phán khi ông này về nhà và ngồi vào bàn với các con ông, và lời kêu gào của bà góa: ‘Xin xử cho tôi chống lại đối phương của tôi, vì các con tôi và tôi, chúng tôi đói và rét’ vọng vào trong nhà, vào phòng ăn, vào phòng ngủ lúc ban đêm, vật nài như tiếng kêu của con chim chào mào: ‘Hãy xử cho tôi, nếu ông không muốn Thiên Chúa phạt ông! Hãy xử cho tôi! Ông hãy nhớ rằng các bà góa và các trẻ mồ côi là thánh đối với Thiên Chúa, và khốn cho kẻ nào chà đạp họ. Hãy xử cho tôi nếu ông không muốn một ngày kia phải chịu như chúng tôi đang chịu. Cái đói của chúng tôi, cái lạnh của chúng tôi, ông sẽ thấy chúng ở đời sống bên kia. Nếu ông không xử công minh cho tôi, ông sẽ khổ sở!’

Ông thẩm phán không sợ Thiên Chúa, cũng không sợ tha nhân, nhưng với sức bị quấy rầy, bị trở nên trò cười cho tất cả thành phố vì những cuộc theo đuổi của bà góa, và cũng trở nên đối tượng của khiển trách, ông mệt vì những chuyện đó. Vậy một ngày kia ông tự nhủ: Mặc dầu ta không sợ Thiên Chúa, cũng không sợ những dọa nạt của bà này, cũng như những điều dân chúng nghĩ, nhưng để chấm dứt bấy nhiêu phiền phức, ta sẽ mở phiên tòa cho bà góa và xử cho bà, bằng cách bó buộc người giầu phải trả, chỉ cần là bà ta đừng theo đuổi ta nữa, và đừng luẩn quẩn ở chung quanh ta. Ông gọi người giầu đến và nói: ‘Bạn ơi, tôi không thể nào làm vui lòng bạn nữa. Hãy làm nhiệm vụ của bạn, và hãy trả, vì tôi không thể vì anh mà bị quấy rầy thêm nữa. Tôi đã nói rồi đó!’ Và người giầu đành xuất kho số tiền phù hợp với công lý.

Đó là dụ ngôn. Bây giờ các con hãy áp dụng nó: Các con đã nghe lời của một người bất công: ‘Để chấm dứt bấy nhiêu phiền phức, ta sẽ mở phiên tòa cho người đàn bà này’, và đó là một người bất công. Nhưng Thiên Chúa là Cha rất nhân từ, có lẽ nào Người lại ở bên dưới một vị thẩm phán xấu? Có lẽ nào Người không xử cho các con cái biết kêu cầu Người ngày đêm? Và lẽ nào Người bắt họ chờ các ơn phúc quá lâu tới nỗi tâm hồn bị đè nặng của họ ngừng cầu xin. Thầy bảo các con: Người sẽ mau lẹ xử để tâm hồn họ không mất đức tin. Nhưng cũng phải biết cầu nguyện không mệt mỏi sau những lần đầu, và phải biết xin những điều tốt. Rồi cũng phải tin cẩn vào Thiên Chúa để nói: ‘Nhưng nguyện sự khôn ngoan của Chúa làm những gì hữu ích nhất cho chúng con’.

Hãy tin. Hãy biết cầu nguyện với đức tin trong lời cầu nguyện và trong Thiên Chúa là cha các con, và Người sẽ xử cho các con chống lại các kẻ áp bức các con, dù là loài người hay ma quỉ, bệnh hoạn hay các khốn khó khác. Lời cầu nguyện kiên trì mở trời ra, và đức tin cứu vớt linh hồn, cho dù lời cầu nguyện được nghe và được nhận theo bất cứ cách nào. Thôi, chúng ta đi”.

Người đi hướng về lối ra. Khi đã sắp ra bên ngoài nội khu, Người ngẩng đầu lên quan sát một số ít kẻ theo Người, và một số đông dửng dưng hay hận thù đứng xa để nhìn Người, Người thốt lên cách buồn rầu: “Nhưng khi Con Người trở lại, Người còn tìm thấy lòng tin ở trên trái đất không?” Người thở dài, quấn chặt áo khoác hơn và bước dài về phía khu Ophel.

Leave a Reply