Khi Chúa đến gần thành Giêricô, thì có một người mù ngồi ăn xin bên vệ đường. Khi nghe tiếng đám đông đi qua, anh liền hỏi có chuyện gì đó. Người ta nói cho anh biết có Đức Giêsu Nazareth đang đi qua. Bấy giờ anh liền kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu con vua Đavít, xin thương xót tôi!” Những người đi trước mắng bảo anh nín đi, nhưng anh lại càng kêu lớn tiếng hơn: “Lạy con vua Đavít, xin thương xót tôi!” Vậy Chúa Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh đến cùng Người. Khi anh đến gần bên Người, Người hỏi anh: “Ngươi muốn Ta làm gì cho ngươi?” Anh thưa: “Lạy Ngài, xin cho tôi được xem thấy”. Chúa Giêsu bảo anh: “Hãy nhìn xem, lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi”. Tức khắc anh thấy được và anh đi theo Người, và ca tụng Thiên Chúa. Thấy vậy toàn dân liền ca ngợi Thiên Chúa.         

Đó là lời Chúa.

PHÚC ÂM: Lc 18, 35-43: “Ngươi muốn Ta làm gì cho ngươi? – Lạy Ngài, xin cho tôi được xem thấy”.


Tin mừng như đã mặc khải cho tôi. Trích đoạn quyển 8, mục 41:

Hai người mù thành Jêricô

Giêsu làm cử chỉ ra lệnh đi. Nhưng vừa đi qua ngã tư, gần chỗ cột các con lừa của các người được phép lạ, thì hai tiếng kêu khác nổi lên cách than van, với cái âm đặc biệt của dân Hy Bá: “Giêsu, Chúa, con vua Đavít, xin thương con!” Cũng vậy, họ kêu thật lớn để át tiếng của đám đông nạt họ: “Im đi để cho Thầy đi. Đường còn dài mà mặt trời càng lúc càng gắt, để Người có thể đến vùng đồi núi trước khi quá nóng”. Nhưng họ lại kêu: “Giêsu, Chúa, con vua Đavít, xin thương con”.

Giêsu lại dừng chân và nói: “Lại kiếm những người đang kêu và dẫn họ lại cho Thầy”.

Có mấy người tự nguyện ra đi. Họ đến với hai người mù và nói với họ: “Hãy đến, Người thương các anh. Đứng dậy đi, vì Người muốn nhận lời các anh. Người đã sai chúng tôi đến gọi các anh nhân danh Người” và họ tìm cách dẫn hai người mù đi qua đám đông.

Một người mù để cho người ta dắt, còn người kia, có lẽ vì trẻ hơn hay vì tin mạnh hơn, anh đoán được ý muốn của những người tình nguyện dắt, nên anh ta tiến lên một mình với cái gậy chỉa ra phía trước, nụ cười và thái độ đặc biệt là của người mù trên khuôn mặt ngửa lên để tìm ánh sáng… Và dường như thiên thần của anh hướng dẫn anh, vì anh bước lẹ và vững vàng. Nếu đôi mắt anh không trắng dã thì anh ta không có vẻ là người mù. Anh đến trước mặt Giêsu trước. Người dừng anh lại và nói: “Con muốn Thầy làm gì cho con?

–      Thưa Thầy, xin cho con được thấy. Ôi Chúa! Xin mở mắt cho con và cho bạn con – Bây giờ người mù kia tới nơi, người ta bảo anh ta quì xuống bên cạnh bạn anh. Giêsu đặt hai tay lên hai khuôn mặt ngửa lên và nói: “Cho các con được như các con xin. Hãy đi, đức tin của các con đã cứu các con”.

Giêsu nhấc tay ra, và hai tiếng kêu thoát ra khỏi môi các người mù: “Uziel ơi, tôi nhìn thấy!” “Bartimê ơi, tôi nhìn thấy!” Rồi cùng nhau: “Chúc tụng đấng nhân danh Chúa mà đến! Chúc tụng đấng đã sai Người! Vinh quang cho Thiên Chúa! Vạn tuế con vua Đavít”. Cả hai người đều quì sấp mặt xuống đất để hôn chân Giêsu. Rồi hai người mù đứng dậy, và người có tên là Uziel nói: “Ôi Chúa, con đi ra mặt cho ba má con thấy, rồi con trở lại để theo Thầy”. Còn Bartimê, ông nói: “Con sẽ không rời Thầy. Con sẽ nhờ ai để báo tin cho họ. Điều đó luôn luôn là niềm vui, nhưng rời xa Thầy, không. Thầy đã cho con ánh sáng, con hiến đời con cho Thầy. Xin Thầy thương đến sự ước ao của kẻ rốt hết trong các tôi tớ của Thầy”.

–      Hãy đi và theo Thầy. Thiện chí làm đồng đều hết mọi điều kiện, chỉ có kẻ biết phục vụ Thiên Chúa tốt hơn là sẽ lớn hơn.

Giêsu tiếp tục bước ở giữa những tiếng hô vạn tuế của đám đông. Bartimê trà trộn với họ, kêu vạn tuế cùng với các người khác. Ông nói: “Tôi đến để kiếm một cái bánh, và tôi đã gặp được Chúa. Tôi nghèo, nhưng bây giờ tôi là thừa sai của Vua Thánh. Vinh quang cho Chúa và cho Đấng Mêsia của Người”.

Leave a Reply