Khi Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, Người đi qua biên giới Samaria và Galilêa. Khi Người vào một làng kia thì gặp mười người phong cùi đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: “Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi”. Thấy họ, Người bảo họ rằng: “Các ngươi hãy đi trình diện với các tư tế”. Trong lúc họ đi đường, họ được lành sạch. Một người trong bọn họ thấy mình được lành sạch, liền quay trở lại, lớn tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn Người: Mà người ấy lại là người xứ Samaria. Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: “Chớ thì không phải cả mười người được lành sạch sao? Còn chín người kia đâu? Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại này”. Rồi Người bảo kẻ ấy rằng: “Ngươi hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi”.    

PHÚC ÂM: Lc 17, 11-19

Đó là lời Chúa.


Tin mừng như đã mặc khải cho tôi. Trích đoạn quyển 7, mục số 178:

MƯỜI NGƯỜI CÙI Ở GẦN EPHRAIM

–      Giêsu! Rabbi Giêsu, con Đavít và Chúa của chúng con, xin thương chúng con!

–      Các người cùi! Đi đi Thầy, nếu không, dân làng sẽ chạy tới và giữ chúng ta lại trong nhà họ – các tông đồ nói.

Nhưng các người cùi có lợi thế để đến phía trước các ngài. Các ngài đang ở trên đường, nhưng xa ngôi làng ít nhất là năm chục mét. Họ đi cà nhắc để xuống dốc và chạy lại với Giêsu trong khi lặp lại tiếng kêu của họ.

–      Thầy ơi, chúng ta vào làng đi, vì họ không thể vào đó – có mấy tông đồ nói, nhưng những người khác đáp: “Đã có mấy phụ nữ tới coi rồi. Nếu chúng ta vào đó, chúng ta tránh được người cùi, nhưng không tránh được bị nhận diện và bị giữ lại”.

Và trong khi họ hỏi nhau xem phải làm gì, thì các người cùi càng lúc càng lại gần Giêsu. Người không lo gì tới các “nhưng” và “nếu” của các tông đồ, Người tiếp tục con đường. Các tông đồ đành chịu đi theo Người, trong khi các người đàn bà với con nhỏ của họ bám vào váy, và mấy người già trong làng đã đến coi. Họ đứng xa xa vì thận trọng với các người cùi đang đứng chỉ cách Giêsu vài mét và vẫn năn nỉ: “Giêsu, xin thương chúng con”.

Giêsu nhìn họ một lát, rồi, không lại gần nhóm người đau khổ, Người hỏi: “Các con có phải người làng này không?”

–      Thưa Thầy không. Chúng con thuộc nhiều nơi khác nhau, nhưng chúng con trú ở ngọn núi này, vì ở phía bên kia nó nhìn xuống con đường về Jêricô, nên nơi này thuận tiện cho chúng con.

–      Vậy hãy đi vào làng nào gần ngọn núi của các con nhất, và hãy trình diện với các thầy cả.

Rồi Giêsu tiếp tục đi, bằng cách đi trên vệ đường để không quẹt vào các người cùi đang nhìn Người đi qua. Họ không có gì khác ngoài cái nhìn hy vọng trong đôi mắt bệnh hoạn khốn nạn của họ. Giêsu, khi Người đi qua chỗ họ thì Người giơ tay chúc lành cho họ.

Các người dân làng nản lòng trở về nhà họ… Các người cùi lại leo lên núi để trở về hang của họ hay về con đường Jêricô.

–      Thầy đã làm đúng khi không chữa họ, nếu không, dân làng này sẽ không để cho chúng ta đi.

–      Đúng. Và phải tới Ephraim trước khi đêm về.

Giêsu lặng lẽ bước. Bây giờ ngôi làng đã khuất sau khúc quặt của một con đường rất quanh co, vì nó đi theo sự thay đổi của ngọn núi mà nó được đục vào ở chân núi.

Nhưng một tiếng nói vọng tới tai họ: “Ngợi khen Thiên Chúa Tối Cao và Đức Mêsia thực sự của Người. Nơi Người có tất cả mọi quyền năng, khôn ngoan và tình thương! Ngợi khen Thiên Chúa Tối Cao đã ban cho chúng con bình an qua Người. Hãy ngợi khen Người, tất cả quí vị, dân Juđê, dân Samari, dân Galilê, và cả bên kia sông Giođan, cho tới cả tuyết của đỉnh Hermon, cho tới cả đá nóng cháy của miền Iđumê, cho tới cát ướt bằng nước của Biển Lớn. Nguyện cho vang rền lời ngợi khen Đấng Tối Cao và Đức Kitô của Người. Đây, lời tiên tri của Balaam đã nên trọn: ngôi sao của Jacob chói sáng trên bầu trời được tái lập của quê hương được thống nhất bởi người mục tử thực sự. Đây cũng là nên trọn các lời đã được hứa cùng các tổ phụ! Đây, đây là lời của Êlia, đấng yêu chúng ta. Ôi! Hỡi Palestin, hãy nghe và hãy hiểu nó. Người của Thiên Chúa đã nguyền rủa bàn thờ giả khi nói tiên tri rằng: ‘Đây, từ nhà Đavít sẽ sinh ra một con trai tên là Josias, đấng sẽ sát tế trên bàn thờ và tiêu thụ các xương của Ađam, lúc đó bàn thờ sẽ xẻ ra cho tới tạng phủ của trái đất, và tro bụi của sự sát tế sẽ tung vãi từ bắc tới nam, từ đông tới tây’. Đừng giống như Ochosias ngu đần, sai người đi hỏi ý thần của Acaron, trong khi Đấng Tối Cao ở ngay trong Israel. Đừng ở dưới thấp hơn con lừa của Balaam, vì nó kính trọng thần trí của ánh sáng nên đã đáng được sống, trong khi vị tiên tri thì bị đánh ngã và không nhìn thấy. Đây, Ánh Sáng đi qua giữa chúng ta. Ôi! Hỡi các người mù trong tâm hồn, hãy mở mắt ra và hãy coi”. Và một trong các người cùi theo các ngài càng lúc càng gần, cả khi các ngài đã lên lộ lớn, và ông chỉ Giêsu cho các người hành hương.

Các tông đồ bực tức. Hai ba lần họ quay lại để ra lệnh cho người cùi đã hoàn toàn được lành phải nín lặng, và thậm chí lần sau cùng, các vị đe dọa ông ta.

Người này liền ngừng những lời ông đang nói với mọi người và trả lời: “Nhưng các vị muốn gì? Muốn rằng tôi không ngợi khen những điều cả thể Thiên Chúa đã làm cho tôi sao? Quí vị muốn rằng tôi không chúc tụng Người sao?”

–      Hãy chúc tụng Người trong lòng và nín đi! – họ bực mình trả lời.

–      Không, tôi không thể nín. Thiên Chúa đã đặt các lời trên môi tôi – rồi ông lại lớn tiếng: “Hỡi những người ở hai phía biên giới, hỡi những người tình cờ đi qua, quí vị hãy dừng lại để thờ lạy đấng sẽ cai trị nhân danh Chúa. Tôi đã cười nhạo biết bao lời, nhưng bây giờ tôi nhắc lại nó, vì tôi thấy nó nên trọn. Đây, mọi dân sẽ rung chuyển và sung sướng đến với Chúa bằng các đường biển và đường sa mạc, qua đồi qua núi, và cả chúng ta nữa, đoàn dân đi trong tăm tối, chúng ta sẽ bước đến với Ánh Sáng vĩ đại đã xuất hiện, đến với sự sống, và ra khỏi miền của sự chết. Chúng ta là những chó sói, hổ báo và sư tử, chúng ta sẽ tái sinh trong thần trí của Chúa và chúng ta sẽ yêu nhau trong Người, dưới bóng cái chồi Jessê đã trở thành một cây bách hương, dưới đó mọi dân tộc được Người tụ họp từ bốn phương của trái đất, sẽ dựng lều. Đây, đã đến ngày chấm dứt những ghen tương của Ephraim, vì không còn Israel, cũng không còn Juđa, mà chỉ có một nước duy nhất, nước thuộc về Đức Kitô của Chúa. Đây, tôi hát lời ca ngợi Chúa, đấng đã cứu tôi và an ủi tôi. Đây, tôi nói: Hãy ca tụng Người, hãy đến uống nước phần rỗi trong suối của Đấng Cứu Tinh. Vạn tuế! Vạn tuế những việc cả thể Người làm.

Vạn tuế Đấng Tối Cao đã đặt thần trí của Người ở giữa loài người, bằng cách mặc cho Người một thân xác, để Người trở thành Đấng Cứu Thế”.

Ông ta không biết mệt. Người ta đến đông hơn, tụ họp làm cản đường. Những người ở phía sau chạy lên, những người ở phía trước đi ngược trở lại, những người ở trong ngôi làng nhỏ mà bây giờ các đấng đang ở gần, tới tụ họp với các khách qua đường.

–      Nhưng Chúa ơi, bảo ông ta im đi. Người ta nói đó là một người Samari. Ông ta không được quyền nói về Thầy trong khi Thầy không cho phép thậm chí chúng con đi trước để loan báo Thầy – các tông đồ nói cách bực tức.

–      Các bạn ơi, Thầy nhắc lại lời của Môise nói với Josuê, con trai Num, khi ông này phàn nàn về việc Eldad và Madad nói tiên tri trong lều: “Ngươi ghen tị cho Ta thay vì Ta sao? Ôi! Chớ gì toàn dân đều nói tiên tri như vậy, và chớ gì Chúa có thể ban thần trí của Người cho tất cả”. Nhưng Thầy sẽ dừng lại và bảo anh ta đi để làm vui lòng các con.

Rồi Người dừng bước, quay lại, gọi người cùi được lành đến với Người. Ông ta chạy lại, quì phục trước mặt Giêsu và hôn bụi đất.

–      Con đứng dậy đi. Những người kia đâu? Các con chẳng phải là mười người sao? Chín người kia đã không cảm thấy cần phải cám ơn Chúa. Thế nào? Mười người cùi, trong đó chỉ có một người Samari, và chỉ có người ngoại quốc này cảm thấy cần phải trở lại để ca ngợi Thiên Chúa trước khi chính ông trở lại với đời sống và với gia đình ông? Và người ta gọi ông là “người Samari”. Vậy là các người Samari không còn say nữa, vì họ nhìn thấy và không lóa mắt, và họ không lảo đảo để chạy trên đường cứu rỗi. Vậy ra Lời đã nói một ngôn ngữ ngoại quốc, vì nó được hiểu bởi các người ngoại quốc chứ không bởi dân Người.

Người liếc đôi mắt tuyệt vời của Người trên đám đông thuộc khắp miền của xứ Palestin hiện diện ở đó. Trong ánh sáng của nó, đôi mắt này trở nên không chịu nổi… Nhiều người cúi đầu xuống, thúc con vật của họ hoăc bỏ đi…

 Giêsu hạ cái nhìn xuống trên người Samari đang quì dưới chân Người, và mắt Người trở nên rất êm dịu. Người nâng cánh tay đang buông xuôi theo thân mình lên, và bằng cử chỉ chúc phúc, Người nói: “Con hãy đứng dậy và đi đi. Đức tin của con đã cứu một cái hơn là thân xác ở trong con. Hãy tiến bước trong ánh sáng của Thiên Chúa. Thôi đi đi”.

Người đó lại hôn đất trước khi đứng dậy và hỏi: “Lạy Chúa, một cái tên, một cái tên mới, vì tất cả đều mới ở trong con, và mới mãi mãi”.

–      Chúng ta đang ở trong vùng đất nào đây?

–      Vùng đất Ephraim.

–      Vậy từ nay con sẽ gọi là Ephrem, bởi vì đấng là Sự Sống đã ban sự sống cho con hai lần. Đi đi.

Người đó đứng dậy và đi.

Những người dân ở đó và những người hành hương muốn giữ Giêsu lại, nhưng Người chế ngự họ bằng cái nhìn của Người, không nghiêm khắc, nhưng rất êm đềm, khi Người nhìn họ. Nhưng chắc chắn nó thoát ra sức mạnh, nên không ai làm một cử chỉ nào để giữ Người lại cả.

Leave a Reply