Trước lời cầu xin của họ, Chúa Giêsu đã nhắc nhở: “Các người không biết các người xin gì!” (x. Mt 20,22). Thật vậy, chúng ta biết hiện tại nhưng không biết tương lai; biết thấy cái trước mắt nhưng không nhìn được hậu quả hoặc kết quả lâu dài. Vì thế, Chúa đã giải thích về việc Chúa không nhận lời cầu xin.

Trích Tin Mừng Như Đã Mặc Khải Cho Tôi:

Cha các con ở trên trời sẽ cho tất cả những kẻ cầu xin Người hết những gì cần thiết và tốt cho nó. Đừng sợ xin, và đừng sợ sẽ không được.

Nhưng Thầy bảo các con phải giữ mình cho khỏi một sai lầm mà người ta mắc phải rất dễ dàng: đừng làm như những người quá yếu đuối về đức tin và tình yêu. Họ là những dân ngoại của tôn giáo thật. Quả vậy, trong giữa những kẻ tin, có những dân ngoại mà tôn giáo khốn khổ của họ là một sự lúc nhúc của mê tín dị đoan, và đức tin của họ là một lâu đài lung lay, bị tràn ngập, xâm nhập bởi các cây ký sinh đủ loại, tới nỗi nó hư hỏng và đổ nát.Những kẻ yếu đuối và ngoại giáo này sẽ mất đức tin nếu họ thấy rằng họ không được nhận lời.

Các con, các con xin, và cho rằng chính đáng để xin. Quả vậy, vào lúc đó, ơn này không vô ích. Nhưng đời sống không chấm dứt vào lúc đó. Một điều tốt cho hôm nay, có thể không tốt cho ngày mai. Điều đó các con không biết, bởi vì các con chỉ biết lúc hiện tại, và đó cũng là một ơn của Chúa nữa. Nhưng Thiên Chúa biết tất cả tương lai, và thường để tránh cho các con một cái khổ lớn hơn, Người để một lời cầu nguyện không được nhận lời. Trong một năm đời sống công khai của Thầy, đã nhiều lần Thầy nghe một con tim than thở: “Khi đó con khổ sở biết bao vì Chúa không nhận lời con. Nhưng bây giờ con nói: ‘như vậy là tốt, vì nếu Chúa ban ơn này, con sẽ không được thấy giờ này của Thiên Chúa’”. Thầy cũng đã nghe những người khác nói, và họ nói với Thầy: “Lạy Chúa, sao Chúa không nhận lời con? Thầy ban cho người khác mà không ban cho con?” Nhưng phải khổ vì thấy người khác khổ, Thầy phải nói: “Thầy không thể”, bởi vì nhận lời điều đó là cột họ lại, không cho bay tới đời sống trọn hảo.

Đôi khi Chúa Cha cũng nói: “Cha không thể”, không phải vì Người không thể hành động ngay, nhưng Người từ chối vì Người biết hậu quả của nó trong tương lai. Hãy nghe đây: Một đứa con bị đau ruột, mẹ nó gọi thầy thuốc và ông ta nói: “Để được khỏi, nó phải kiêng ăn tuyệt đối”. Đứa trẻ khóc, kêu, năn nỉ, có vẻ héo mòn. Người mẹ, luôn luôn đầy tình thương, hợp tiếng than của bà với tiếng than của con bà. Điều thầy thuốc cấm cách tuyệt đối này có vẻ quá khe khắt đối với bà. Bà nghĩ sự kiêng cữ này và nước mắt này có thể làm thiệt hại cho con bà. Nhưng thầy thuốc không lay chuyển. Sau cùng ông nói: “Này bà, tôi biết, còn bà, bà không biết. Bà muốn mất đứa trẻ này hay bà muốn tôi cứu nó?” Người mẹ kêu lên: “Tôi muốn nó sống”. Thầy thuốc nói: “Vậy tôi không thể cho phép các thức ăn, vì đó sẽ là cái chết”. Đó, đôi khi Chúa Cha cũng nói như vậy. Các con là các bà mẹ đầy tình thương với cái tôi của các con. Các con không muốn nghe nó khóc vì người ta từ chối nó một ơn huệ. Nhưng Thiên Chúa nói: “Cha không thể, vì đó sẽ là sự khốn nạn cho con”. Sẽ đến một ngày, hoặc là ở cõi đời đời, các con sẽ nói: “Cám ơn Chúa vì đã không nghe lời cầu xin ngu xuẩn của con”.


Ảnh minh họa: reneeroederer.com

Leave a Reply