Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. Ðây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.” Nói xong, Chúa Giêsu được rước lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Còn các Tông Ðồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.

Đó là Lời Chúa.

Phúc Âm Mc 16, 15-20


Trích đoạn Tin Mừng Như Đã Mặc Khải Cho Tôi, Quyển 3, mục 36:

Hãy đi nhân danh Thầy mà giảng Tin Mừng cho mọi người tới tận cùng trái đất.

Loan báo Tin Mừng

Giọng nói của Giêsu như sấm, nó vang trong không khí nóng và yên tĩnh như những tiếng cồng bằng đồng, nó lan ra như làn sóng trên mặt biển của các khuôn mặt nhìn Người từ mọi phía. Tôi nói là nhiều trăm người đã bao quanh Giêsu khi Người đi lên đỉnh vườn ôliu  với những người thân yêu nhất. Nhưng khi đến gần trại Galilê, bây giờ không có lều, vì là thời kỳ nằm giữa hai dịp lễ, Người ra lệnh cho các môn đệ: “Hãy bảo người ta dừng lại ở nơi họ đang ở, rồi các con hãy theo Thầy”.

Người còn đi lên cho tới chỗ cao nhất của quả núi, nơi đã gần Bêtani nhất, và nó bao quát tất cả, kể cả Jêrusalem. Bao vây chung quanh Người là Mẹ Người, các tông đồ, Lazarô, các người mục đồng và Margziam. Hơi xa hơn là các môn đệ làm thành hình bán nguyệt để giữ đám đông các tín hữu ở đàng sau.

Giêsu đứng trên một tảng đá rộng hơi nhô lên, hoàn toàn trắng giữa cỏ xanh của đám rừng thưa. Mặt trời bao phủ Người, làm cho áo Người trắng như tuyết, tóc Người sáng bóng như vàng, đôi mắt Người rạng ngời ánh sáng Thiên Chúa.

Người giơ tay ra trong cử chỉ ôm choàng, tựa như Người muốn ghì vào lòng Người tất cả những đám đông quần chúng của trái đất mà thần trí Người nhìn thấy tượng trưng trong đám đông này.

Giọng nói không thể quên, không thể bắt chước được của Người ban bố một mệnh lệnh sau cùng: “Hãy đi! Hãy đi nhân danh Thầy mà giảng Tin Mừng cho mọi người tới tận cùng trái đất. Nguyện Thiên Chúa ở với các con. Xin tình yêu Người khích lệ các con, xin ánh sáng của Người hướng dẫn các con. Xin bình an của Người ở trong các con cho tới cuộc sống đời đời”.

Người biến hình thành đẹp. Đẹp! Đẹp như trên núi Tabor và còn hơn nữa. Tất cả đều quì gối để thờ lạy Người. Trong khi đã cất mình lên khỏi tảng đá Người đã đứng, Người còn tìm khuôn mặt Mẹ Người một lần nữa, và nụ cười của Người đạt tới một sức mạnh mà không ai có thể diễn tả được … Đó là cử chỉ từ biệt sau cùng với Mẹ Người. Người bay lên, bay lên… Mặt trời được tự do hơn để hôn Người, vì bây giờ không một cành lá nào, dù nhẹ tới đâu, có thể chặn các tia của nó. Nó chiếu ánh sáng của nó vào Người-Thiên-Chúa đang bay lên Trời với thân xác rất thánh của Người, để lộ những vết thương vinh hiển sáng ngời như những thanh hồng ngọc sống động. Còn lại là nụ cười của ánh sáng lóng lánh như xà cừ. Đúng là ánh sáng bộc lộ tính chất của nó vào lúc chót này cũng như trong đêm sinh nhật, ánh sáng rạng ngời của Đức Kitô bay lên Trời, nó vượt qua ánh sáng mặt trời. Ánh sáng siêu nhân và hạnh phúc. Ánh sáng từ Trời xuống để gặp Đấng là Ánh Sáng đang lên.

Và Đức Kitô, Ngôi Lời của Thiên Chúa, biến mất khỏi nhãn giới của loài người trong đại dương ánh sáng.

Trên đất, chỉ có hai tiếng động trong sự yên lặng sâu xa của đám đông xuất thần: Tiếng kêu của Maria vào lúc Người biến mất: “Giêsu!”, và tiếng rên của Isaac.

Một sự ngạc nhiên kính cẩn làm mọi người khác nín lặng. Họ ở lại đó cho đến khi hai ánh sáng thần linh của một sự trong trắng khác thường hiện ra dưới dạng người, để nói những lời đã được ghi trong chương đầu của sách Tông Đồ Công Vụ.


Photos: Painting by John Singleton Copley (Museum: Museum of Fine Arts)

Leave a Reply