Một hôm, khi Ðức Giêsu giảng dạy, có mấy người Pharisêu và luật sĩ ngồi đó; họ từ khắp các làng mạc miền Galilê, Giuđê và từ Giêrusalem mà đến. Quyền năng Chúa ở với Người, khiến Người chữa lành các bệnh tật. Và kìa có mấy người khiêng đến một bệnh nhân bị bại liệt nằm trên giường, họ tìm cách đem vào đặt trước mặt Người. Nhưng vì có đám đông, họ không tìm được lối đem người ấy vào, nên họ mới lên mái nhà, dỡ ngói ra, thả người ấy cùng với cái giường xuống ngay chính giữa, trước mặt Ðức Giêsu. Thấy họ có lòng tin như vậy, Người bảo: “Này anh, anh đã được tha tội rồi.” Các kinh sư và các người Pharisêu bắt đầu suy nghĩ: “Người đang nói phạm thượng là ai vậy? Ai có quyền tha tội ngoài một mình Thiên Chúa ra?” Nhưng Ðức Giêsu thấu biết họ đang suy nghĩ như thế, nên Người lên tiếng bảo họ rằng: “Trong bụng các ông đang nghĩ gì vậy? Trong hai điều: một là bảo: “Anh đã được tha tội rồi”, hai là bảo: “Ðứng dậy mà đi”, điều nào dễ hơn? Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội – Ðức Giêsu bảo người bại liệt: tôi truyền cho anh: “Hãy đứng dậy, vác lấy giường của anh mà đi về nhà!” Ngay lúc ấy, người bại liệt trỗi dậy trước mặt họ, vác cái anh đã dùng để nằm, vừa đi về nhà vừa tôn vinh Thiên Chúa.

Mọi người đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ kinh hãi bảo nhau: “Hôm nay, chúng ta đã thấy những chuyện lạ kỳ!”

Đó là Lời Chúa.

Phúc Âm Lc 5, 17-26.


Trích đoạn Tin Mừng Như Đã Mặc Khải Cho Tôi, Quyển 2, mục 27:

“Mọi tội con đều được tha”

 – Thưa Thầy – Phêrô kêu lên ở giữa đám đông, “ở đây có những người bệnh. Hai người có thể chờ Thầy ra, nhưng ông này bị đám đông cản. mà ông ta lại không thể đứng lên, và chúng con thì không thể đi qua. Con có phải cho họ về không?”

 – Không, hãy thả ông xuống từ trên mái.

 – Được, chúng con sẽ làm vậy ngay.

 Người ta nghe thấy những bước chân trên mái của căn nhà không thuộc về căn nhà chính, không có sân thượng bằng xi- măng, nhưng được làm bằng gỗ, và trên đó lợp bằng những phiến giống như các miếng ngói bằng đá đen, tôi không biết cái này là đá gì. Họ mở ra một lỗ, và với các sợi giây, họ thả cái chõng có người tê bại xuống, họ thả ngay được trước mặt Giêsu. Đám đông càng chen chúc lại hơn để coi cho rõ.

 – Con có đức tin cũng lớn như các kẻ mang con.

 – Ôi! Lạy Chúa! Sao lại không tin vào Thầy?

 – Tốt. Vậy Thầy bảo con (người đó còn rất trẻ): “Mọi tội con đều được tha”.

 Người bại liệt nhìn Người và khóc. Có lẽ anh ta không hài lòng, vì anh ta hy vọng được chữa lành thân xác. Các người Pharisêu và tiến sỹ xì xèo với nhau. Họ làm những dấu hiệu khinh bỉ bằng mũi, trán, miệng.

 – Tại sao các ông lẩm bẩm trong lòng, và hơn nữa, cả trên môi. Theo các ông thì đàng nào dễ hơn để nói với người bại liệt: “Các tội con đã được tha”, hay “hãy chỗi dậy, vác chõng mà đi”. Các ông nghĩ rằng chỉ mình Thiên Chúa có thể tha tội, nhưng các ông không biết trả lời cho điều lớn hơn, vì người này đã mất khả năng sử dụng các chi thể của thân xác, đã tiêu hết gia tài mà không ai có thể chữa cho anh, vì chỉ có mình Thiên Chúa có quyền này. Vậy để các ông biết rằng tôi có thể tất cả, để các ông biết rằng Con Người có quyền trên thân xác cũng như tâm hồn, tôi nói với người này: “Hãy chỗi dậy, mang chõng của con và hãy đi. Hãy về nhà con và hãy thánh”.

 Người đó có một co giật, phát ra một tiếng kêu, đứng dậy, quì dưới chân Giêsu, hôn và vuốt ve chân Người, vừa khóc vừa cười, và cùng với anh là cha mẹ anh và đám đông. Rồi họ tránh chỗ cho anh đi qua như kẻ chiến thắng, họ đi theo anh để chúc mừng anh.

 Đám đông thì vậy, nhưng năm kẻ kiêu căng thì không. Họ ngạo nghễ ra đi, cứng ngắc như cây cột.

 Với cách này, bà mẹ với đứa con nhỏ còn bú có thể tới. Đứa bé tuyệt đối chỉ có xương. Bà giơ nó ra cho Giêsu và chỉ nói: “Giêsu, Thầy yêu những đứa trẻ này, Thầy đã nói vậy. Nhân danh Tình Yêu của Thầy và của Mẹ Thầy…” và bà khóc.

 Giêsu ẵm lấy đứa bé thực tình sắp chết, ôm ghì vào ngực Người, Người giữ nó một lát, ép miệng Người vào khuôn mặt nhỏ có đôi môi tím, mu mắt đã nhắm. Người giữ như vậy một lát, và khi Người rời nó ra khỏi bộ râu hoe vàng của Người, thì khuôn mặt nhỏ trở nên hồng hào, cái miệng nhỏ nhoẻn một nụ cười trẻ thơ, đôi mắt nhìn khắp chung quanh, sống động và tò mò. Đôi bàn tay lúc trước co rụt, giơ ra chơi với tóc và râu của Giêsu trong khi cười.

 – Ôi! Con trai tôi! – bà mẹ kêu lên sung sướng.

 – Bà ẵm lấy nó đi. Hãy sung sướng và tốt.

 Người đàn bà ẵm lấy đứa bé đã trở về với sự sống, ôm ghì nó vào lòng. Và đứa bé lập tức đòi quyền được của ăn. Nó moi móc, mở vú mẹ ra và mút cách sung sướng.

 Giêsu chúc lành và đi qua. Người ra tới cửa thì gặp người bị bệnh sốt.

 – Lạy Thầy! Xin nhân từ!

 – Con cũng vậy, hãy sống công chính với sức mạnh tìm lại được. Người vuốt ve ông và đi ra.


(Ảnh minh họa: www.LumoProject.com)

Leave a Reply