Phúc Âm: Mc 2, 13-17: Đức Giêsu lại đi ra bờ biển hồ. Toàn thể dân chúng đến với Người, và Người dạy dỗ họ. Đi ngang qua quầy thu thuế, Người thấy ông Lêvi là con ông Anphê, đang ngồi ở đó. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!” Ông đứng dậy đi theo Người. Người đến dùng bữa tại nhà ông. Nhiều người thu thuế và người tội lỗi cùng ăn với Đức Giêsu và các môn đệ: con số họ đông và họ đi theo Người. Những kinh sư thuộc nhóm Pharisêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người: “Sao! Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi!” Nghe thấy thế, Đức Giêsu nói với họ: “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”


Trích đoạn Tin Mừng Như Đã Mặc Khải Cho Tôi, Quyển 2, mục 62.

Gọi Mathêu vào số môn đệ

Giêsu đi thẳng tới quầy thuế, nơi Mathêu đang tính sổ và kiểm tra tiền bạc mà ông đã phân thành từng loại để bỏ vào các túi mầu khác nhau, rồi bỏ vào chiếc rương bằng sắt mà hai người đầy tớ đang chờ để mang đi nơi khác. Vừa khi cái bóng do khổ người cao của Giêsu ngả trên quầy, Mathêu ngẩng đầu lên để coi kẻ nào đến trả tiền trễ. Trong khi chờ, Phêrô kéo tay áo Giêsu và nói: “Thầy ơi, không phải trả gì cả. Thầy làm gì?”

 Nhưng Giêsu không lưu ý. Người nhìn Mathêu đăm đăm. Ông đứng ngay lên vì kính trọng. Một cái nhìn xuyên thấu thứ hai, nhưng không phải là cái nhìn của vị phán quan nghiêm khắc như lần trước. Đây là cái nhìn của tiếng gọi yêu thương. Người bao trùm ông, xuyên thấu ông bằng tình yêu. Mathêu trở nên đỏ bừng. Ông không biết phải làm gì, nói gì…

 – Mathêu, con Alphê! Giờ đã điểm, hãy đến theo Thầy – Giêsu uy nghi tuyên bố với ông.

 – Con? Thầy! Chúa! Nhưng Thầy biết con là ai? Con nói vậy là cho Thầy chứ không phải cho con…

 – Nào! Hãy theo Thầy, Mathêu con Alphê – Giêsu nhắc lại cách êm đềm hơn.

 – Ôi! Làm sao con có thể được ơn phúc nơi Thiên Chúa? Con. Con…

 – Mathêu, con Alphê, Thầy đã đọc thấy trong lòng con. Hãy đến theo Thầy – lời mời gọi thứ ba giống như một vuốt ve.

 – Ôi! Lạy Chúa con! Ngay lập tức! – Mathêu khóc, từ sau quầy đi ra, không lo gì tới việc thu lượm các đồng tiền còn rải rác, cũng không đóng hộp sắt. Không gì nữa. “Chúa ơi! Chúng ta đi đâu?” Ông hỏi khi ông ở bên Giêsu: “Thầy dẫn con đi đâu?”

 – Về nhà con. Con có muốn cho Con Người trọ không?

 – Ôi!. Nhưng những kẻ ghét Thầy, họ sẽ nói gì?

 – Thầy, Thầy nghe những gì người ta nói trên Trời, và ở đó người ta nói: “Vinh danh Thiên Chúa vì một người tội lỗi được cứu”. Và Chúa Cha nói: “Muôn đời Tình Thương bừng dậy trên Trời và lan tỏa trên mặt đất. Và vì Cha yêu con bằng tình yêu muôn đời, tình yêu toàn vẹn, nên ở đây cũng vậy, Cha sử dụng Tình Thương đối với con”. Đi, và nguyện cho việc viếng thăm của Thầy, nhà con được thánh hóa thêm vào với việc thánh hóa tâm hồn con.

 – Con đã thanh tẩy nó bằng sự cậy trông con có trong linh hồn. Nhưng lòng trí con không thể nhìn nhận rằng đó là sự thật. Ôi! Con ở với các thánh của Thầy. – và ông nhìn các môn đệ.

 – Ừ, với các bạn Thầy. Lại đây, Thầy hợp nhất các con. Hãy là anh em với nhau.

 Các môn đệ quá kinh ngạc tới nỗi họ chưa tìm ra cách nào để nói một lời. Họ đi cả nhóm với nhau, theo sau Giêsu và Mathêu, qua quảng trường đầy ánh nắng, nhưng bây giờ hoàn toàn trống rỗng, tới đầu một con đường cháy nóng bởi mặt trời chói lọi. Không một ai ở ngoài đường. Chỉ có mặt trời và bụi.

 Họ vào trong nhà. Một căn nhà đẹp với lối vào rộng mở ra ngoài lộ; một mảnh sân đẹp rợp bóng mát. Bên kia sân là khu vườn lớn rất thứ tự: “Mời Thầy vào, Thầy của con! Mang nước và đồ uống lên !”

 Các đầy tớ chạy với tất cả những thứ cần.

 Mathêu ra ngoài để ra các chỉ thị trong khi Giêsu và nhóm của Người rửa ráy cho mát. Rồi ông trở lại: “Bây giờ mời Thầy vào phòng khách mát hơn. Các bạn con sắp tới. Ôi! Con muốn đây là đại lễ! Đây là cuộc hồi sinh của con. Đây là sự cắt bì thực sự của con. Lần này, Thầy đã cắt bì cho quả tim con bằng tình yêu của Thầy. Thưa Thầy, hôm nay sẽ là buổi lễ sau cùng. Bây giờ không còn lễ lạt nữa cho tên thu thuế Mathêu, không còn lễ lạy của thế gian. Chỉ có lễ nội tâm. Lễ mừng được cứu chuộc và được phục vụ Thầy. Được Thầy yêu. Con đã khóc biết bao trong những tháng vừa qua. Con khóc đã gần ba tháng, con không biết phải làm sao để đến được với Thầy, Đấng Thánh, với tâm hồn dơ bẩn của con…”

 – Con đã rửa nó bằng lòng sám hối và tình bác ái của con đối với Thầy và tha nhân. Phêrô đâu? Lại đây!

 Phêrô vẫn chưa nói gì, vì ông quá kinh ngạc. Ông tiến lên. Cả hai người đều già, nhỏ thó, mập lùn, người nọ ở trước người kia. Giêsu ở giữa, tươi cười, đẹp trai.

 – Phêrô, con đã hỏi Thầy bao nhiêu lần xem ai là kẻ vô danh của túi tiền mà Giacôbê mang tới. Ông ta đây. Đó là ông này.

 – Ai? Tên ăn cắp này!. Ôi! Xin lỗi Mathêu! Nhưng ai có thể ngờ rằng đó là anh! Anh, thực tình anh đã làm chúng tôi thất vọng vì cái lối trục lợi của anh. Ai có thể ngờ anh có khả năng mỗi tuần giật ra một mảnh của con tim để cho món bố thí lớn đó?

 – Tôi biết. Tôi đã đánh thuế các anh bất công. Nhưng đây, tôi quì gối trước mặt tất cả các anh và tôi nói: “Xin đừng xua đuổi tôi. Người đã nhận tôi. Xin đừng nghiêm khắc hơn Người”.

 Mathêu quì ở chân Phêrô. Phêrô liền lôi ông đứng dậy rất mạnh, một cách tình nghĩa: “Đứng lên! Đứng lên! Không phải tôi, cũng không phải với những người khác. Chính với Người, anh phải xin lỗi. Chúng tôi, thực tình! Tất cả chúng ta đều ăn cắp hơn kém như anh. Ôi! Tôi đã nói vậy! Cái lưỡi vô phúc! Nhưng tôi, tôi vậy đó. Tôi nghĩ gì là nói đó. Cái gì tôi có trong lòng là cũng có ngoài miệng. Nào! Chúng ta làm một khế ước hòa bình”. Và ông hôn lên má Mathêu.

 Những người khác cũng làm với tình cảm hơn kém. Tôi nói vậy vì Andrê thì quá bẽn lẽn, còn Judas thì lạnh lùng, làm như ông ôm một đống loài bò sát, vì cái hôn của ông ta rất vắn tắt và mau lẹ.

 Mathêu nghe tiếng động và đi ra. Judas Iscariot liền nói: “Thưa Thầy, con thấy việc này có vẻ thiếu khôn ngoan. Từ trước tới giờ các người Pharisêu đã kết án Thầy, mà Thầy đây, lại một tên thu thuế trong đám người của Thầy! Một tên thu thuế tiếp theo một gái điếm. Thầy quyết định toi mạng sao? Nếu thực vậy thì nói rõ đi, để…”

 – Để chúng con chuồn phải không? – Phêrô mỉa mai nói.

 – Còn anh, ai nói với anh?

 – Tôi biết rõ rằng anh không nói với tôi, nhưng tôi, trái lại, tôi nói với linh hồn ông lãnh chúa của anh, với linh hồn rất trong trắng của anh, với linh hồn rất khôn ngoan của anh. Tôi biết rằng anh, nhân viên của Đền Thờ, anh ngửi thấy mùi tội lỗi trong chúng tôi, những kẻ tội nghiệp và không thuộc về Đền Thờ. Tôi biết rõ rằng anh, Do Thái rặt, pha lộn với người Pharisêu, Sađốc, nhóm Hêrôđê, một nửa luật sĩ, một tí khổ hạnh – anh có muốn những tên quí phái khác nữa không? – Anh thấy khó chịu ở giữa chúng tôi, giống như một con cá cháy tuyệt vời, bị mắc trong cái lưới đầy cá bống mú. Nhưng anh muốn làm gì ở đây? Người đã gọi chúng tôi và chúng tôi ở lại. Nếu anh cảm thấy khó chịu thì đi đi! Chúng tôi sẽ dễ thở hơn, tất cả chúng tôi. Kể cả Người, anh thấy Người đó: Người phải bực mình vì tôi và vì anh. Vì tôi vì tôi thiếu bình tĩnh, và cả, đúng, cả thiếu bác ái. Nhưng vì anh nhiều hơn, vì anh chẳng hiểu gì cả. Anh có tất cả những đồ trang sức lòe loẹt của các tước vị quí tộc, nhưng anh không có bác ái, không khiêm nhường, không có sự kính trọng. Cậu bé ơi! Cậu chẳng có gì cả. Chỉ là một đám khói lớn. Cầu Thiên Chúa canh chừng để nó đừng gây thiệt hại.

Giêsu để cho Phêrô nói. Người đứng khoanh tay, vẻ nghiêm khắc, cắn môi, đôi mắt ít an lòng. Sau cùng Người nói: “Con nói hết chưa Phêrô? Con đã giải phóng con tim của con khỏi những thứ men nó chứa đựng chưa? Con làm đúng. Hôm nay là lễ bánh không men Vượt Qua cho một con cái Abraham. Tiếng gọi của Đấng Kitô giống như máu chiên bôi trên linh hồn các con. Nơi nào nó tới thì tội lỗi không tới nữa. Tội lỗi không tới nếu kẻ nhận nó biết trung thành với nó. Tiếng gọi của Thầy là sự giải phóng, và phải mừng lễ không với bất cứ thứ men nào”.

 Không một lời nào với Judas. Phêrô nín lặng, có vẻ ngượng. Giêsu lại nói: “Ông chủ của chúng ta trở lại cùng với các bạn ông. Đừng tỏ ra cho họ thấy gì khác ngoài nhân đức. Nếu ai không giữ được như vậy thì họ hãy đi đi. Đừng giống như các người Pharisêu, chất đầy cho người ta những qui luật mà chính họ là những người đầu tiên không giữ”.

 Mathêu vào với những người khác và bữa ăn bắt đầu. Giêsu ngồi giữa với Phêrô và Mathêu ở hai bên. Họ nói chuyện về những đề tài khác nhau, và Giêsu kiên nhẫn trả lời mọi câu hỏi mà người ta đặt cho Người. Đó là những phàn nàn vì các người Pharisêu khinh bỉ họ.

 – Vậy hãy đến với người không khinh bỉ quí vị, và hãy hành động thế nào để ít nhất là những người tốt không khinh bỉ quí vị – Giêsu trả lời.

 – Thầy tốt, nhưng chỉ có mình Thầy.

 – Không. Những người này họ cũng giống như Thầy. Lại nữa, Thiên Chúa Cha yêu kẻ sám hối và muốn làm bạn với họ. Nếu mọi người đều thiếu sót, ngoại trừ Cha, thì đó đã chẳng là niềm vui trọn vẹn của người ta rồi sao?

 Bữa ăn đã đến đồ tráng miệng thì một đầy tớ làm hiệu cho chủ nhà và nói gì với ông.

 – Thưa Thầy, Êli, Simon và Joakim xin vào nói với Thầy. Thầy có muốn gặp họ không?

 – Chắc chắn là có.

 – Nhưng. Các bạn con là người thâu thuế…

 – Chính vì vậy nên họ tới. Hãy để họ thấy. Không có gì phải che đậy cả, che đậy không ích gì cho điều lành, mà sự quỉ quyệt sẽ gia tăng tới cỡ họ có thể nói là có gái điếm ở đây. Cho họ vào đi.

 Ba người Pharisêu vào. Họ nhìn khắp chung quanh với cái cười độc ác và họ sắp nói, nhưng Giêsu, Người đã đứng lên và ra đón họ cùng với Mathêu, Người nói trước họ. Người đặt tay trên vai Mathêu và nói: “Ôi! Đứa con thực của Israel! Tôi chào quí vị và báo cho quí vị một tin vĩ đại, chắc chắn con tim người Israel thực sự của quí vị sẽ được tràn đầy vui mừng, vì sau khi đã tuân giữ Lề Luật hết lòng, nó ước ao làm vinh danh Chúa. Đây, Mathêu, con Alphê, từ nay không còn là kẻ tội lỗi, gương mù của Caphanaum nữa. Một con chiên ghẻ của Israel đã được chữa lành. Quí vị hãy vui mừng. Sau nó, các chiên tội lỗi khác cũng sẽ trở về với sự thánh thiện, được lành mạnh, và thành phố của quí vị mà quí vị rất lưu tâm, sẽ được đẹp lòng Thiên Chúa vì sự thánh thiện của nó. Ông đã bỏ hết để phục vụ Thiên Chúa. Quí vị hãy thưởng một cái hôn bình an cho con dân Israel lầm lạc trở về lòng Abraham”.

 – Và trở về với các tên thu thuế trong một bữa tiệc vui? Ôi! Đúng là cuộc hoán cải có lợi. Coi kìa Êli: Đó là Josias, tên trùm điếm.

 – Và tên kia là Simon con Isaac, tên ngoại tình.

 – Còn tên này: đó là Azarias, chủ sòng bạc, nơi các người Rôma và người Do Thái tới chơi, cãi vã, say sưa và trụy lạc.

 – Nhưng thưa Thầy, ít nhất Thầy cũng biết những người này là ai chứ ? Thầy biết không?

 – Tôi biết.

 – Vậy các ông, dân Caphanaum; các ông, các môn đệ, sao các ông lại để như vậy? Simon Jonah, anh làm tôi kinh ngạc!

 – Còn anh, Philipphê, rất quen biết ở đây, và anh, Natanael! Tôi thật kinh ngạc! Làm sao các anh có thể chịu đựng là Thầy các anh ăn uống với người thu thuế và các người tội lỗi?

 – Vậy không còn dè giữ gì nữa trong Israel sao?

 Ba người thực sự phẫn uất. Giêsu nói: “Hãy để cho các môn đệ của tôi yên. Chính tôi muốn điều này, một mình tôi”.

 – Ôi! Đúng, ta hiểu: Khi người ta muốn làm thánh mà người ta không làm được, thì người ta rơi mau lẹ vào những lỗi lầm không thể tha.

 – Và khi người ta tập cho môn đệ quen thiếu trọng kính – Tôi còn muốn phát cười vì sự thiếu trọng kính của ông này: Do Thái và của Đền Thờ, đối với tôi: Êli, người Pharisêu – thì người ta không thể không thiếu trọng kính đối với Lề Luật. Người ta dạy cái người ta biết.

 – Ông lầm, Êli. Tất cả các ông đều lầm. Người ta dạy cái người ta biết, đúng thế. Mà tôi là kẻ biết Luật, tôi dạy cho những ai không biết, bởi vậy, cho các người tội lỗi. Các ông, tôi biết rõ rằng các ông làm chủ linh hồn các ông. Những người tội lỗi thì không được vậy. Tôi tìm linh hồn họ để trả lại cho họ, để rồi đến lượt họ, họ đem nó đến cho tôi trong tình trạng của nó: bệnh hoạn, bị thương, dơ bẩn, để tôi săn sóc và thanh tẩy. Tôi đến là vì vậy. Các người tội lỗi mới cần người cứu, và tôi, tôi đến để cứu họ. Hãy hiểu tôi, và đừng ghét tôi vô lý.

 Giêsu êm đềm, đầy vẻ thuyết phục và khiêm tốn. Nhưng ba người là ba cây gai chìa ra hết các gai nhọn để chích. Họ bỉu môi khinh bỉ và đi ra.

 – Họ đi. Bây giờ họ sẽ chỉ trích ở khắp nơi – Judas Iscariot lẩm bẩm.

 – Hãy để cho họ làm. Hãy chỉ hành động cách nào để Chúa Cha không chỉ trích. Đừng buồn, Mathêu, cũng như các con, bạn của ông. Lương tâm nói với chúng ta: “mi không làm gì xấu”, vậy là đủ.

 Giêsu lại ngồi vào chỗ của Người, và tất cả đều chấm dứt.

Leave a Reply