Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các thượng tế và kỳ mục rằng: “Các ông nghĩ sao: Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất: “Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho”. Nó đáp: “Con không muốn đâu!” Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp: “Thưa ngài, con đây!” nhưng rồi lại không đi. Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha?” Họ trả lời: “Người thứ nhất.” Ðức Giêsu nói với họ: “Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. Vì ông Gioan đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, sau đó các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy.”

Đó là Lời Chúa.

Phúc Âm Mt 21, 28-32.


Trích đoạn Tin Mừng Như Đã Mặc Khải Cho Tôi, Quyển 5, mục 96:

Trong lãnh địa của Nicôđêmô

– Bình an cho các con, cho tất cả các con đang vây chung quanh Thầy. Thầy muốn đề nghị một dụ ngôn mà mỗi người sẽ nhận ở trong đó sự giáo huấn phù hợp với mình nhất.

Hãy nghe đây: Một người kia có hai đứa con trai. Ông đến với người thứ nhất và bảo nó: “Con ơi, hôm nay hãy đến làm việc tại vườn nho của cha con”. Đó là một dấu hiệu danh dự lớn của người cha, vì ông luận xét là người con đã có khả năng làm việc tại một nơi mà từ trước tới giờ chỉ có người cha làm. Đó là dấu ông nhìn thấy thiện chí nơi con ông, sự kiên nhẫn, khả năng và kinh nghiệm của nó, và tình yêu của nó đối với cha nó. Nhưng người con, hơi sao lãng về những thứ ở đời, sợ bị thiên hạ tưởng là đầy tớ – Satan dùng cái ảo ảnh này để kéo người ta ra xa điều lành – sợ sự chế nhạo, và có lẽ sợ sự báo thù của các kẻ thù của cha anh, những kẻ không dám giơ tay trên ông, nhưng sẽ ít sợ hơn đối với con ông. Anh ta trả lời: “Con không đi. Con không muốn tới đó”. Người cha liền tìm đứa con kia và nói với anh ta điều ông đã nói với người con thứ nhất. Người thứ hai này trả lời ngay: “Thưa cha vâng. Con sẽ đi ngay”.

Nhưng rồi sao? Đứa con thứ nhất có tâm hồn ngay thẳng, sau một lúc yếu đuối trong cám dỗ để phản động, lại hối hận vì đã làm mất lòng cha, và không nói gì hết, anh ta tới vườn nho, anh ta làm việc suốt ngày cho đến tối. Anh trở về nhà, trong lòng vui mừng vì đã làm tròn bổn phận. Trái lại, người con thứ hai, gian dối và yếu đuối, đúng là anh ta ra khỏi nhà, nhưng rồi anh ta mất thời giờ vào việc đi lang thang trong làng, làm những cuộc thăm viếng vô ích mà anh ta hy vọng lợi dụng được. Anh ta nói trong lòng: “Cha già rồi, ông không ra khỏi nhà, ta sẽ nói với ông là ta đã vâng lời, và ông sẽ tin…”

Nhưng buổi chiều cũng kết thúc cho anh ta nữa. Anh trở về nhà, dáng vẻ mệt mỏi của một người nhàn cư, y phục không mất ly nếp. Nhưng sự thiếu bảo đảm về hạnh phúc của anh ta cho người cha quan sát anh, so sánh anh với đứa con cả, lúc trở về thì mệt mỏi, dơ bẩn, đầu tóc rối, nhưng vui vẻ và chân thành, với cái nhìn ngay thẳng, khiêm tốn và tốt, không muốn khoe khoang vì bổn phận đã hoàn thành. Anh ta chỉ nói với cha: “Con yêu cha thực sự, đến nỗi để làm đẹp lòng cha, con đã thắng cám dỗ”. Anh nói rõ ràng với người cha sáng suốt. Ông ôm đứa con mệt mỏi của ông và nói: “Con được chúc phúc, vì con đã hiểu tình yêu”.

Vậy các con nghĩ sao? Ai trong hai người con đã yêu? Chắc chắn các con nói: “Kẻ đã làm theo ý cha nó”, và các con nói đúng. Vậy ai đã làm theo ý đó: người thứ nhất hay người thứ hai?

–      Người thứ nhất – đám đông đồng loạt trả lời.

–      Người thứ nhất, đúng. Trong Israel cũng vậy, và các con phàn nàn về điều đó. Không phải kẻ nói: “Lạy Chúa! Lạy Chúa!” và đấm ngực mà không có một con tim thực sự sám hối về tội của họ – và còn rất thật nữa là con tim của họ càng ngày càng trở nên chai đá – không phải kẻ chỉ giữ các nghi thức một cách khoa trương để người ta gọi mình là thánh, nhưng trong đời sống tư thì không có bác ái, không công bằng. Thực sự, không phải họ chỉ phản động chống lại ý muốn của Thiên Chúa, đấng đã sai Thầy mà thôi, mà họ còn tấn công nó, làm như đó là ý muốn của Satan. Điều đó thì không tha được. Họ không thánh trước mắt Thiên Chúa. Nhưng những kẻ nhận biết rằng Thiên Chúa làm tốt mọi việc Người làm, đón nhận đấng Thiên Chúa sai đến và nghe lời Người để biết làm theo ý muốn của Chúa Cha cách tốt hơn, luôn luôn tốt hơn. Đó mới là những người thánh và thân thiết đối với Đấng Tối Cao.

Thực vậy, Thầy bảo các con: những kẻ ngu dốt, những người nghèo, các người thu thuế, các gái điếm sẽ tiến lên trước nhiều người mà người ta gọi là các thầy, các kẻ quyền thế, các thánh, để vào Nước Thiên Chúa. Và điều đó là công bằng. Quả vậy, Gioan đã đến với Israel để dẫn họ vào con đường công chính, nhưng một số quá đông trong Israel không tin ông, Israel: những kẻ tự cho mình danh hiệu là “thông thái và thánh thiện”, nhưng các người thâu thuế, các gái điếm đã tin vào ông. Và Thầy, Thầy đã đến, mà các nhà thông thái, các thánh ấy không tin vào Thầy, nhưng các người nghèo, kẻ ngu dốt, kẻ tội lỗi lại tin vào Thầy. Thầy đã làm các phép lạ, nhưng họ cũng không tin vào các phép lạ này, và họ không hối lỗi vì đã không tin vào Thầy. Trái lại, sự thù ghét lại đổ trên Thầy và các kẻ yêu Thầy.

Thầy nói: phúc cho những kẻ biết tin vào Thầy và làm theo ý muốn này của Chúa, mà trong đó có phần rỗi đời đời. Hãy làm gia tăng lòng tin của các con và hãy kiên trì. Các con sẽ chiếm hữu được Nước Trời, vì các con biết yêu Chân Lý.

Leave a Reply