Khi ấy, những người biệt phái hỏi Chúa Giêsu “Khi nào nước Thiên Chúa đến”, thì Người đáp lại rằng: “Nước Thiên Chúa không đến để cho người ta quan sát, và người ta sẽ không nói được: ‘Này nước trời ở đây hay ở kia’. Vì nước Thiên Chúa ở giữa các ông”. Chúa lại phán cùng các môn đệ rằng: “Sẽ có ngày các con ước ao thấy được một ngày của Con Người mà không được thấy. Người ta sẽ bảo các con: ‘Này Người ở đây và này Người ở kia’, các con chớ đi đến và đừng tìm kiếm. Vì như chớp sáng loè từ chân trời này đến phương trời kia thế nào, thì Con Người cũng sẽ đến trong ngày của Người như vậy. Nhưng tiên vàn Người phải chịu đau khổ nhiều, và bị dòng dõi này xua đuổi”.        

Đó là lời Chúa.

PHÚC ÂM: Lc 17, 20-25: “Nước Thiên Chúa ở giữa các ông”.


Tin mừng như đã mặc khải cho tôi. Trích đoạn quyển 7, mục số 181:

GIÊSU TẠI ĐỀN THỜ VÀO NGÀY LỄ LỀU: “NƯỚC THIÊN CHÚA KHÔNG ĐẾN VỚI VẺ HUY HOÀNG LỘNG LẪY”

Giêsu bắt đầu giảng cho lần thứ một trăm về việc nước Thiên Chúa đến và việc chuẩn bị cho nước này. Và tôi có thể nói là Người nhắc lại mạnh hơn, những tư tưởng đã được trình bày hai mươi năm trước đây, hầu như tại cùng một nơi. Người nói về lời tiên tri của Daniel, về Vị Tiền Hô đã được nói trước bởi các tiên tri. Người nhắc lại ngôi sao của các nhà Đạo Sĩ, việc tàn sát các trẻ vô tội. Và sau những lời nói đầu có mục đích trình bày những dấu hiệu về việc Đức Kitô đến trên trái đất, để xác nhận về việc Người đến, Người kể ra những dấu hiệu hiện tại đi kèm theo Đức Kitô là thầy dạy dỗ, cũng như trước đó, các dấu hiệu đi kèm việc đến của Đức Kitô nhập thể, tức là Người nhắc lại những mâu thuẫn đi kèm với Người, cái chết của vị Tiền Hô, các phép lạ được thi hành liên tục minh xác rằng Thiên Chúa ở với Đức Kitô của Ngài. Người không bao giờ tấn công đối phương, thậm chí Người làm như không thấy họ. Người nói để làm vững chắc đức tin của những kẻ theo Người, để soi sáng chân lý cho những kẻ ở trong đêm tối không vì lỗi của họ…

Một giọng nói khó chịu phát ra từ cuối đám đông: “Làm sao Thiên Chúa có thể ở trong các phép lạ của ông, nếu nó xảy ra trong một ngày bị cấm? Mới hôm qua đây, ông đã chữa một người cùi trên đường Bétphagê”.

Giêsu nhìn kẻ làm gián đoạn mà không trả lời. Người tiếp tục nói về việc giải phóng cho khỏi những sức mạnh đàn áp con người và việc thiết lập nước của Đức Kitô: Đời đời, vô hình, vinh quang, trọn lành.

– Và bao giờ có điều đó? – một luật sĩ hỏi cách chế nhạo, và ông thêm: “Chúng tôi biết ông muốn xưng mình là vua, nhưng một ông vua như ông thì tiêu ma cho Israel. Quyền bính ông vua của ông ở đâu? Quân đội của ông đâu? Các kho báu của ông đâu? Các đồng minh của ông đâu? Ông điên!” Và nhiều người trong đám giống như ông ta lắc đầu khinh bỉ.

Một pharisiêu nói: “Các anh đừng hành động như vậy. Làm thế thì chúng ta sẽ không biết ông ta muốn gì về cái nước ấy. Cái nước này sẽ có những lề luật nào, và nó sẽ trình diện như thế nào. Và gì? Có phải tình cờ nước Israel cũ trở nên trọn hảo như vào thời của Đavít và Salômôn trong nháy mắt không? Các anh nhớ: Có biết bao biến thiên và các thời kỳ tăm tối trước khi đến triều đại huy hoàng của ông vua toàn vẹn? Để có ông vua đầu tiên thì trước hết phải đào tạo người của Thiên Chúa. Thiên Chúa phải xức dầu cho ông, và bởi đó, phải lấy đi sự son sẻ cho Anna Elqana và thúc dục bà dâng hiến cái quả của lòng bà. Hãy suy niệm thánh vịnh của Anna. Đó là một giáo huấn cho sự chai đá và mù quáng của chúng ta: ‘Không ai thánh như Chúa… Đừng vì khoe khoang mà tăng thêm các lời kiêu căng… chính Chúa làm cho chết và sống… Người nâng kẻ nghèo hèn lên… Người cho bước chân các vị thánh được vững chắc, và cho kẻ ô uế phải câm nín, vì không phải do sức mình mà con người mạnh, nhưng bởi sức mạnh đến từ Thiên Chúa’. Ôi, các anh hãy nhớ: ‘Chúa sẽ xét xử các biên giới của trái đất, và Người sẽ ban quyền bá chủ cho vị Vua của Người, và Người sẽ tán dương quyền phép của Đấng Kitô của Người’. Đức Kitô của các tiên tri, Người chẳng phải đến từ Đavít sao? Vậy tất cả những chuẩn bị, kể từ việc Samuel được sinh ra, chẳng phải là các chuẩn bị cho triều đại của Đức Kitô sao? Vậy Thầy, Thầy đã chẳng đến từ Đavít, sinh ra ở Bétlem sao?” Sau cùng, ông đã hỏi thẳng Giêsu.

–      Ông đã nói đúng điều đó – Giêsu trả lời vắn tắt.

–      Ôi! Vậy hãy thỏa mãn sự thông hiểu của chúng tôi. Thầy thấy rằng sự yên lặng không phải là điều tốt, vì nó khơi dậy những đám mây nghi ngờ trong các con tim.

–      Không phải là nghi ngờ, mà là kiêu ngạo, một điều trầm trọng hơn.

–      Thế nào? Nghi ngờ về Thầy còn ít trầm trọng hơn là kiêu căng sao?

–      Đúng, vì kiêu căng là sự dâm đãng của trí tuệ, và đó là tội nặng nhất. Đó là tội của chính Lucifer. Thiên Chúa tha thứ biết bao tội, và ánh sáng của Người rực rỡ với tình yêu để soi sáng những kẻ không biết, và đánh tan những nghi ngờ của họ. Nhưng Người không tha cho kẻ kiêu căng là kẻ chế nhạo Người bằng cách nói rằng họ lớn hơn Người.

–      Ai đã nói vậy giữa đám chúng tôi? Ai nói rằng Thiên Chúa nhỏ hơn chúng tôi? Chúng tôi đâu có phạm thượng? – nhiều người kêu lên.

–      Các ông không nói như vậy bằng môi các ông, nhưng các ông xác nhận điều đó bằng hành động của các ông. Các ông quả quyết nói với Thiên Chúa: “Không thể nào Đức Kitô lại là người Galilê, một người trong dân chúng. Không thể nào lại là ông ta”. Cái gì là không thể đối với Thiên Chúa?

Giọng nói của Giêsu như tiếng sấm. Nếu trước tiên, dáng vẻ của Người khiêm tốn khi Người tựa vào cái cột như một người hành khất, bây giờ Người đứng thẳng, tách rời cái cột, ngẩng đầu lên bên trên cổ một cách oai phong, và Người ném những cái nhìn sáng quắc trên đám đông. Người vẫn còn ở trên bậc thềm, nhưng tựa như Người ở trên một chiếc ngai cao. Thái độ của Người oai phong chừng nào!

Người ta giật lùi như sợ. Không ai trả lời cho câu hỏi sau cùng. Rồi một rabbi nhỏ thó, nhăn nheo, dáng điệu gắt gỏng, chắc chắn cũng giống như linh hồn ông, ông hỏi, nhưng trước khi đặt câu hỏi, ông làm một tràng cười rồ rồ giả mạo: “Sự dâm đãng được hoàn thành với hai người. Vậy trí tuệ hoàn thành việc đó với ai. Nó đâu có xác, làm sao nó có thể phạm tội dâm đãng? Nếu nó không có xác thì nó kết hợp với cái gì để phạm tội?” Và ông cười, trong khi kéo lê tiếng nói và giọng cười của ông.

–      Với ai? Với Satan. Trí tuệ kẻ kiêu căng phạm tội dâm ô với Satan, chống lại Thiên Chúa và chống lại tình yêu.

–      Vậy Lucifer, nó đã làm với ai để trở nên Satan, nếu Satan chưa hiện hữu?

–      Nó đã làm điều đó với chính nó, với tư tưởng thông minh và rối loạn của chính nó. Ôi, hỡi luật sĩ, dâm ô là cái gì?

–      Nhưng… Tôi đã nói với ông! Mà ai lại không biết dâm ô là cái gì? Tất cả chúng ta đều có kinh nghiệm.

–      Ông không phải là một rabbi thông sáng, vì ông không biết cái bản chất thực của cái tội phổ quát này, cái hậu quả chấp ba của Sự Ác, cũng như Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần là hình thức chấp ba của tình yêu. Ôi luật sĩ, dâm ô tức là sự rối trật tự, một sự rối loạn được điều khiển bởi một trí tuệ tự do và có ý thức, nó biết rằng sự ước ao của nó là xấu, nhưng dù sao nó cũng muốn thỏa mãn. Dâm đãng là sự rối loạn và hung bạo phản lại các luật tự nhiên, phản lại sự công bằng và phản lại tình yêu đối với Thiên Chúa, đối với chính mình và đối với tha nhân. Hết mọi thứ dâm đãng: dâm đãng của xác thịt cũng như dâm đãng nhắm vào của cải hay chức quyền thuộc về trái đất, cũng như dâm đãng của những kẻ muốn ngăn cản Đức Kitô làm tròn sứ mệnh của Người, bởi vì họ âm mưu với các tham vọng vượt mức của họ, và họ run lên vì sợ bị Ta sửa trị.

Một sự ồn ào mạnh chạy lan trong đám đông. Gamaliel chỉ còn một mình ở trên thảm, ông ngẩng đầu và ném một cái nhìn sắc nhọn trên Giêsu.

–      Nhưng khi nào thì triều đại của Thiên Chúa đến? Ông chưa trả lời – ông pharisiêu lúc nãy trở lại vấn đề.

–      Khi Đức Kitô sẽ ở trên cái ngai mà Israel chuẩn bị cho Người, cao hơn tất cả các ngai, cao hơn ngay cả chính Đền Thờ này.

–      Nhưng người ta đang chuẩn bị nó ở đâu, nếu không thấy có một cái gì huy hoàng? Có bao giờ lại có sự thật là Rôma để cho Israel nổi dậy không? Vậy các con diều hâu đã trở nên mù để không nhìn thấy những cái đang được chuẩn bị sao?

–      Nước Thiên Chúa không đến với vẻ huy hoàng lộng lẫy. Chỉ có con mắt Thiên Chúa mới thấy nó đang được tạo thành, vì con mắt Thiên Chúa đọc được nội tâm con người. Cũng vậy, đừng đi tìm xem nước này ở đâu, nó được chuẩn bị ở chỗ nào. Và đừng tin vào những kẻ nói rằng: “Người ta mưu đồ nó ở Batanê, người ta mưu đồ nó ở các hang trong sa mạc Engaddi, người ta mưu đồ nó ở bờ biển

…” Nước Thiên Chúa ở ngay trong quí vị, trong nội tâm quí vị, trong tâm hồn mà quí vị đón tiếp lề luật từ Trời mà đến như lề luật của quê hương thật, lề luật làm cho người thi hành nó trở thành công dân của nước ấy. Chính vì vậy mà Gioan đã đến trước tôi để sửa soạn con đường là các con tim mà giáo lý của tôi phải thấm nhập vào. Các con đường được chuẩn bị bằng sự sám hối. Nước này sẽ được thành lập bằng tình yêu, và sự nô lệ của tội lỗi, điều ngăn cản con người vào Nước Trời, sẽ bị triệt hạ.

– Nhưng ông này quả là vĩ đại! Vậy mà các ông nói ông ta là thợ thủ công! – một người đã chăm chú nghe, rồi nói lớn. Những người khác, theo như y phục của họ thì họ là Do Thái, và có lẽ bị kích thích bởi các kẻ thù của Giêsu, họ nhìn nhau kinh ngạc, và họ nhìn những kẻ kích thích họ: “Nhưng các ông đã xúi chúng tôi cái gì? Ai có thể nói được rằng ông này xúi giục dân chúng?” Và những người khác nữa: “Chúng tôi tự hỏi, và chúng tôi hỏi các ông điều này: nếu đúng thật là không ai trong các ông đã dạy ông ta, làm sao ông ta lại có bấy nhiêu khôn ngoan. Ông ta đã học được ở đâu, nếu ông ta không bao giờ học ở nơi một ông thầy?” Và họ hỏi Giêsu: “Vậy hãy nói cho chúng tôi: ông lấy ở đâu ra cái giáo lý mà ông dạy?”

Giêsu ngửa khuôn mặt được linh ứng lên và nói: “Thực vậy, thực vậy, tôi bảo quí vị rằng giáo lý này không phải của tôi, mà là của đấng đã sai tôi đến với quí vị. Thực vậy, thực vậy, tôi bảo quí vị rằng không một ông thầy nào đã dạy nó cho tôi, và tôi không tìm thấy nó trong một cuốn sách sống, một cuộn sách hay một bia đá nào. Thực vậy, thực vậy, tôi bảo quí vị rằng tôi đã sửa soạn cho giờ này bằng cách nghe Đấng Hằng Sống nói trong thần trí tôi. Bây giờ đã đến giờ để tôi ban cho dân Chúa Lời đã đến từ trời. Tôi làm việc đó, và tôi sẽ làm việc đó cho tới hơi thở cuối cùng của tôi. Và lúc đó, khi tôi sẽ phát ra tiếng sau cùng của Lời này, thì những tảng đá sẽ nghe tiếng tôi mà không sụp đổ, sẽ cảm thấy một sự kính sợ Thiên Chúa còn mạnh hơn điều Môise đã cảm thấy trên núi Sinai. Và trong sự kính sợ, với tiếng nói đích thực, hoặc chúc phúc, hoặc nguyền rủa, các lời giáo lý của tôi mà bị từ chối, sẽ tự ghi khắc trên đá, và những lời này sẽ không xóa đi được nữa. Dấu hiệu sẽ tồn tại, là ánh sáng cho những kẻ tiếp nhận nó, ít là vào lúc đó, và là sự tối tăm tuyệt đối cho những kẻ, ngay cả lúc đó, cũng không hiểu rằng chính Thiên Chúa đã sai tôi thiết lập Nước của Người.

Lúc khởi đầu của việc tạo dựng, Người đã nói: “Ánh sáng hãy được làm ra”, và ánh sáng liền được làm ra trong sự hỗn mang; lúc khởi đầu của đời tôi, lời đã được nói: “Bình an cho người có thiện chí”. Người thiện chí là người làm theo ý Thiên Chúa và không chống cự nó. Và kẻ nào làm theo ý Thiên Chúa và không chống cự thì đều cảm thấy là họ không thể chống cự lại tôi, vì họ cảm thấy rằng giáo lý của tôi đến từ Thiên Chúa chứ không phải tự mình tôi. Tôi có tìm vinh quang cho tôi không? Tôi có nói rằng tôi là tác giả của Lề Luật ân sủng của kỷ nguyên tha thứ không? Không. Tôi không giữ cái vinh quang không phải là của tôi, nhưng tôi dâng sự vinh quang cho Vinh Quang của Thiên Chúa, tác giả của mọi sự lành. Và vinh quang của tôi là làm những gì Chúa Cha muốn tôi làm, vì điều đó làm cho Người được vinh quang. Kẻ nói có lợi cho mình để người ta ca ngợi là tìm vinh quang cho chính họ. Nhưng đấng, dù không tìm, cũng có thể có vinh quang của loài người vì những gì Người đã nói và đã làm, nhưng Người đã từ chối mà nói rằng: “Nó không thuộc về tôi. Nó được tạo ra bởi tôi, nhưng nó khởi nguyên từ vinh quang của Chúa Cha, cũng như tôi, tôi khởi nguyên từ Người”, đấng đó ở trong chân lý, nơi Người không có bất công, vì Người dành cho mỗi người cái thuộc về họ, không giữ lại điều gì không phải là của Người. Tôi hiện hữu, vì Người đã muốn tôi.

Giêsu ngừng một lát. Người liếc mắt trên đám đông, lục lọi các lương tâm, đọc và cân nhắc nó. Rồi Người lại nói: “Quí vị nín thinh, một nửa vì cảm phục, một nửa thì tự hỏi phải làm sao để cho tôi câm đi. Mười điều răn là của ai? Chúng từ đâu mà đến? Ai đã ban hành nó cho quí vị?”

–      Môise – đám đông kêu lên.

–      Không. Đấng Tối Cao. Môise là tôi tá Người đã mang chúng đến cho quí vị, nhưng nó là của Thiên Chúa. Quí vị, những người có những công thức, nhưng không có đức tin, quí vị nói trong lòng: “Thiên Chúa thì chúng tôi không thấy, những người Hy Bá ở chân núi Sinai cũng không”. Ôi, ngay cả những sấm chớp và đám cháy ở trên núi khi Thiên Chúa làm sấm sét trước mặt Môise, cũng không đủ để quí vị tin là Thiên Chúa hiện diện. Những sấm sét và động đất cũng chẳng giúp cho quí vị tin rằng Thiên Chúa ở trên quí vị để viết cái minh ước đời đời về sự cứu rỗi và luận phạt. Quí vị sẽ thấy một lễ Hiển Linh mới ở trong các bức tường này, kinh khủng, và sắp sửa rồi. Và những chỗ thánh được giấu kín sẽ ra khỏi bóng tối, vì triều đại của ánh sáng bắt đầu, và nơi cực thánh sẽ lộ ra trước mắt mọi người, không còn bị che bởi ba lớp màn nữa. Và quí vị cũng sẽ vẫn không tin. Vậy phải cái gì mới làm được cho quí vị tin? Phải có sấm sét của sự công bằng ghi dấu trên thân xác quí vị ư ? Nhưng lúc đó sự công bằng sẽ êm đềm, sấm sét của tình yêu sẽ đổ xuống, nhưng nó vẫn không viết được sự thật trên con tim quí vị, trên tất cả các con tim quí vị, và không khơi được sự sám hối. Và rồi tình yêu…

Bây giờ Gamaliel có vẻ mặt căng thẳng, nhìn đăm đăm vào mặt Giêsu.

–      Nhưng Môise, quí vị biết, đó là một người giữa loài người. Các nhà chép sử của thời ông đã để lại cho quí vị những miêu tả về ông. Nhưng dù đã biết ông là ai, ông đã có các lề luật từ ai và thế nào, nhưng quí vị có thi hành luật đó không? Không, không ai trong quí vị thi hành.

Tiếng kêu phản đối nổi lên từ đám đông, nhưng Giêsu áp đặt sự yên lặng:

–      Quí vị nói rằng điều đó không đúng, rằng quí vị giữ luật. Vậy tại sao quí vị tìm cách giết tôi? Phải chăng giới răn thứ năm không cấm giết người? Các ông không nhìn nhận Đức Kitô nơi tôi, nhưng các ông không thể chối rằng tôi là một người. Vậy tại sao các ông tìm cách giết tôi?

–      Nhưng ông điên sao? Ông bị quỉ ám. Một thằng quỉ đã nói trong ông, nó làm ông mê sảng và nói dối! Không ai trong chúng tôi nghĩ tới giết ông! Ai muốn giết ông? – ngay chính những kẻ muốn làm việc đó kêu lên.

–      Ai nữa? Chính các ông. Và các ông tìm cách bào chữa để làm việc đó. Các ông khiển trách tôi những lỗi không có thực. Đây đâu phải lần đầu tiên các ông khiển trách tôi vì đã chữa cho một người trong ngày Sabát. Môise đã chẳng nói phải thương cho con lừa, con bò rơi xuống hố, vì chúng là của cải của anh em sao? Vậy tôi, tôi lại không thương thân xác bệnh tật của một người anh em, mà sức khỏe, khi được vãn hồi sẽ là một của lành về vật chất, và một phương tiện tinh thần để chúc tụng Thiên Chúa và yêu Người vì lẽ sức khỏe tốt của họ sao? Và phép cắt bì mà Môise đã dạy cho các ông vì đã nhận được từ các tổ phụ, các ông đã không thi hành, dù là ngày Sabát đó sao? Nếu việc cắt bì cho một người trong ngày Sabát không phải là một sự vi phạm luật Môise về ngày Sabát, vì nó được dùng để làm cho một đứa con trai thành con của Lề Luật, thì tại sao các ông phẫn nộ vì trong ngày Sabát, tôi đã chữa cho một người toàn bộ trong thân xác và trong linh hồn nó, và tôi làm cho nó nên con Thiên Chúa? Đừng xét đoán theo vẻ bề ngoài và theo từng chữ, nhưng hãy xét đoán công minh theo thần trí của các ông. Vì chữ nghĩa, các công thức, các vẻ ngoại diện là những thứ hay chết, là những bức tranh được vẽ chứ không phải sự sống thực, trong khi tinh thần của các lời và của ngoại diện là sự sống thực và là nguồn mạch vĩnh cửu. Nhưng các ông không hiểu những điều này, vì các ông không muốn hiểu. Chúng ta đi thôi.

Người trở lưng và hướng về phía cửa ra, được bao vây bởi các tông đồ và các môn đệ. Họ nhìn Người, buồn thay cho Người, và đầy khinh bỉ đối với các kẻ thù của Người.

Giêsu tái mét, mỉm cười với họ và nói: “Đừng buồn. Các con là bạn Thầy, và các con làm rất tốt để trở nên như vậy, bởi vì thời gian của Thầy đang tới hồi kết thúc. Sắp sửa đến thời mà các con sẽ ước ao được thấy một trong những ngày này của Con Người, nhưng các con không còn có thể thấy. Lúc đó sẽ là sự khích lệ cho các con để nói: ‘Chúng ta đã yêu Người và đã trung thành với Người bao lâu Người còn ở giữa chúng ta’. Và để nhạo cười các con, và để làm cho các con có vẻ như điên, họ sẽ nói với các con: ‘Đức Kitô đã trở lại, Người ở đây, Người ở kia!’ Đừng tin lời họ. Đừng đi. Đừng theo những kẻ mỉa mai giả hình này. Con Người, một khi đã ra đi, chỉ còn trở lại trong ngày của Người. Và lúc đó, sự xuất hiện của Người sẽ giống như chớp lóe sáng, băng qua từ đầu này tới đầu kia bầu trời nhanh tới nỗi con mắt khó lòng mà theo dõi được. Các con, và không phải chỉ có các con, không ai có thể theo Thầy trong sự xuất hiện sau cùng của Thầy khi Thầy tụ họp mọi người đã sống, đang sống và sẽ sống. Nhưng trước khi việc đó xảy ra, Con Người sẽ phải đau khổ rất nhiều, phải chịu hết mọi thứ đau đớn của nhân loại, và ngoài ra, Người sẽ bị từ chối bởi thế hệ này”.

Leave a Reply