Khi ấy, ông Gioan sai hai môn đệ đến hỏi Chúa Giêsu rằng: “Thầy có thật là đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?” Khi đến gặp Ðức Giêsu, hai người ấy nói: “Ông Gioan Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Thầy: “Thầy có thật là ‘Ðấng phải đến’ không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?” Chính giờ ấy, Ðức Giêsu chữa nhiều người khỏi bệnh hoạn tật nguyền, khỏi quỷ ám, và ban ơn cho nhiều người mù được thấy. Người trả lời hai người ấy rằng: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gioan những điều mắt thấy tai nghe: người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe tin mừng, và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.”

Đó là Lời Chúa.

Phúc Âm Lc 7, 19-23.


Trích đoạn Tin Mừng Như Đã Mặc Khải Cho Tôi, Quyển 3, mục 129:

Những người do ông Tẩy Giả sai đến hỏi: “Ngài có phải là Đấng Mêsia không?”

Giêsu ở một mình với Mathêu. Ông này bị thương ở chân nên không đi giảng với những người khác được. Nhưng những người bệnh và những người ước ao nghe Tin Mừng ngồi đầy trên sân thượng và những chỗ trống trong vườn để nghe Người và hưởng sự trợ giúp của Người.

Giêsu kết thúc bài giảng của Người khi nói: “Sau khi đã cùng nhau suy gẫm câu danh ngôn của Salômôn: ‘Sức mạnh lớn lao ở trong sự công chính dồi dào’, Thầy cổ võ các con hãy tạo lấy sự công chính dồi dào này, vì đó là thứ tiền phải có để vào Nước Trời. Hãy ở lại trong bình an của Thầy và nguyện Thiên Chúa ở cùng các con”.

Rồi người quay về với các người nghèo và các người bệnh – và trong rất nhiều trường hợp, họ có chứng nọ và tật kia cùng một trật – Người nghe những lời ta thán của họ cách nhân từ, trợ giúp họ bằng tiền bạc, cho những lời khuyên, chữa bệnh bằng cách đặt tay và bằng lời Người. Mathêu ở bên cạnh Người, làm việc phát tiền.

Giêsu nghe một cách chăm chú một bà góa vừa khóc vừa nói với Người về cái chết thình lình của chồng bà, một thợ mộc, tại nhà bà, mới mấy ngày trước đây: “Con đã chạy đi tìm Thầy ở đây. Tất cả bà con của người chết đều kết án con là khiếm nhã và con tim sắt đá, và bây giờ họ nguyền rủa con. Nhưng con, con đã đến bởi vì con biết Thầy cho sống lại, và con biết rằng nếu con tìm được Thầy, chồng con sẽ sống lại. Nhưng Thầy không ở đây… bây giờ ông ấy đã ở trong mồ từ hai tuần rồi… Con ở lại với năm đứa con… Họ hàng ghét con và không giúp con. Con có những cây ôliu và cây nho, không nhiều, nhưng nó có thể cho con bánh ăn vào mùa đông, nếu con có thể giữ nó tới mùa thu hoạch. Nhưng con không có tiền, vì ông ta, từ ít lâu nay không có sức khỏe, ông làm việc rất ít. Và để chống đỡ, ông chỉ ăn và uống quá cỡ. Ông nói rằng rượu làm cho ông khỏe… nhưng trái lại, nó càng làm cho ông bệnh và nó giết ông, và làm tiêu ma vốn liếng đã quá giảm sút vì công việc ít ỏi của ông. Ông sắp sửa làm xong một cái xe và một cái rương. Ông đang làm hai cái giường, những cái kệ và mấy cái bàn. Nhưng bây giờ chưa có cái nào xong cả. Con trai con chưa được tám tuổi. Con sắp bị mất tiền… vì con phải bán các dụng cụ, gỗ lạt. Cái xe và cái rương con cũng chẳng thể bán nó như vậy, mặc dầu nó hầu như sắp xong, và con phải nhượng nó đi giống như gỗ cho lò sưởi, và tiền cũng chẳng đủ, bởi vì con có bà mẹ già và bệnh, và năm đứa con. Chúng con là bảy người… Con sẽ bán vườn nho và các cây ôliu… nhưng Thầy biết người ta thế nào, họ bóp cổ những người đang có nhu cầu. Xin Thầy nói cho con: con phải làm gì? Con muốn giữ lại cơ sở và dụng cụ cho thằng con trai đã biết chút ít về gỗ lạt. Con muốn giữ đất lại để sống và để làm của hồi môn cho con gái con…”

Người đang nghe tất cả những điều đó thì có một sự giao động trong đám người, điều đó báo cho biết là lại có chuyện gì. Người quay lại nhìn và thấy ba người đang rẽ đám đông để đi. Người quay trở lại với bà góa và hỏi: “Bà ở đâu?”

–      Ở Corozain, gần con đường dẫn tới vòi nước nước nóng, một căn nhà thấp ở giữa hai cây sung.

–      Được rồi. Thầy sẽ đến để hoàn tất cái xe và cái rương. Bà sẽ bán nó cho người đã đặt nó. Hãy chờ Thầy, ngày mai, lúc rạng đông.

–      Thầy! Thầy! Làm việc cho con! – Sự ngạc nhiên làm người đàn bà ngộp thở.

–      Thầy làm lại công việc của Thầy, và Thầy sẽ cho bà sự bình an. Đồng thời Thầy sẽ cho bài học về lòng bác ái cho những người không có quả tim ở Corozain.

–      Ôi! Vâng! Không có quả tim! Nếu còn ông già Isaac thì ông sẽ không để con chết đói, nhưng ông đã trở về với Abraham…

–      Đừng khóc. Hãy đi bình an. Đây, cái bà cần cho bữa nay. Ngày mai Thầy sẽ đến. Hãy đi bình an.

Người đàn bà phục xuống hôn y phục của Người rồi bình tĩnh ra về.

–      Thưa Thầy ba lần thánh, con có thể chào Thầy không? – một trong số ba người hỏi. Họ đã đến cách đột ngột và dừng lại cách kính cẩn sau lưng Giêsu trong khi chờ Người cho người đàn bà đi. Vậy họ đã nghe lời hứa của Giêsu. Người đàn ông đã chào Người là Manaen.

Giêsu quay lại nói với một nụ cười: “Bình an cho con, Manaen. Vậy là con đã nhớ đến Thầy”.

–      Thưa Thầy, luôn luôn. Con đã quyết định đến tìm Thầy tại nhà Lazarô hay trong vườn ôliu để ở với Thầy. Nhưng trước lễ Vượt Qua, ông Tẩy Giả bị bắt. Ông ta bị bắt lại vì sự phản bội, và con, con sợ trong khi Hêrôđê vắng mặt vì đi Jêrusalem cho lễ Vượt Qua, Hêrôđiađê sẽ ra lệnh giết vị thánh. Nàng đã không đi Sion mừng lễ, nói rằng bị bệnh. Bệnh, đúng: bệnh thù ghét và dâm ô… Con đã đi Machéronte để canh chừng người đàn bà phản trắc, vì bà ta có khả năng tự tay giết ông… Bà ta đã không làm vì sợ thất sủng với Hêrôđê. Ông này… vì sợ hay vì tin, vẫn bảo vệ Gioan, chỉ giới hạn ở việc giữ ông trong tù. Lúc này Hêrôđiađê chạy trốn sức nóng nặng nề của Machéronte để tới ở tại một trong những lâu đài thuộc về bà. Con đến với các bạn con, cũng là môn đệ của Gioan. Ông đã sai họ đến hỏi Thầy, và con xin hợp với họ.

Các người khác, khi nghe nói về Hêrôđê, và hiểu người đang nói là ai, tò mò chen lại chung quanh nhóm của Giêsu và ba người đàn ông.

–      Các ông muốn hỏi Thầy điều gì? – Giêsu hỏi sau khi đã trao đổi câu chào với hai nhân vật khắc khổ.

–      Nói đi Manaen. Anh biết tất cả, và là người gắn bó với ông ta hơn cả – một trong hai người kia nói.

–      Đây, thưa Thầy, Thầy phải khoan dung nếu quá vì tình yêu, các đồ đệ đi tới chỗ nghi ngờ kẻ mà họ tin là đối lập với thầy của họ và muốn thay thế ông ta. Đó là điều các người của Thầy cũng như của Gioan làm. Đó là một sự ghen tương dễ hiểu chứng tỏ tình yêu của môn đệ đối với thầy của họ. Về phần con… con không thiên vị, và họ, ở với con, họ có thể nói điều đó. Vì con biết Thầy và con cũng biết Gioan. Con yêu cả hai với sự công bằng. Con yêu Thầy vì Đấng mà Thầy là, nhưng con thích làm việc hy sinh là ở lại bên Gioan, vì con tôn kính ông, cũng vậy, vì người mà ông là, và vì hiện thời, ông đang ở trong nguy hiểm hơn Thầy. Bây giờ vì tình yêu này, vì bị kích thích bởi sự thù ghét của các người Pharisêu, họ đi tới chỗ nghi ngờ về việc Thầy là Đức Mêsia. Họ đã thú điều đó với Gioan, tưởng là làm vui lòng ông ta khi nói: “Đối với chúng con, chính Thầy là Đức Mêsia, không thể có người nào khác thánh thiện hơn Thầy”. Gioan đã bắt đầu bằng cách khiển trách họ, và gọi họ là những kẻ phạm thượng. Rồi sau những lời khiển trách, ông đã dịu dàng cắt nghĩa cho họ tất cả những gì chỉ rõ Thầy đúng là Đấng Mêsia. Sau cùng, nhận thấy họ chưa tin phục, ông đã chọn hai người trong đám họ, hai người này, và ông nói với họ: “Hãy đi tìm Người và nói với Người nhân danh tôi: ‘Thầy có phải là đấng phải đến không, hay chúng tôi còn phải đợi đấng khác?’” Ông đã không sai các môn đệ là mục đồng, vì họ đã tin, nên không ích lợi gì để sai họ đi. Nhưng ông ta đã chọn giữa đám những người nghi ngờ, để họ tới gần Thầy, và để lời nói của họ đánh tan sự nghi ngờ của những người giống như họ. Con đã đi theo họ để có thể gặp Thầy. Con đã nói rồi. Bây giờ Thầy, Thầy hãy làm dịu sự nghi ngờ của họ.

–      Nhưng thưa Thầy, Thầy đừng tin là chúng con thù hận. Các lời của Manaen có thể làm Thầy nghĩ như vậy. Chúng con… chúng con… từ mấy năm rồi, chúng con biết ông Tẩy Giả, và chúng con luôn luôn thấy ông là thánh, sám hối, được linh ứng. Thầy… chúng con chỉ biết Thầy qua lời người khác. Và Thầy biết thế nào là lời nói loài người… Nó tạo ra và phá hủy danh tiếng và sự ca tụng, bởi sự tương phản giữa những kẻ tán dương và những kẻ chê bai, giống như chòm mây tạo thành rồi tan biến do hiệu quả của hai luồng gió ngược chiều nhau.

–      Thầy biết, Thầy biết. Thầy đọc được trong tâm trí các con, và con mắt các con cũng đọc được các sự thật ở chung quanh các con. Cũng như tai các con đã nghe những đàm thoại của Thầy với người đàn bà góa, điều đó đủ để thuyết phục các con. Nhưng Thầy bảo các con: Hãy quan sát những gì ở quanh Thầy. Ở đây không có những người giầu và những người ham chơi bời, không có những người ưa rêu rao bêu xấu, nhưng là những người nghèo, bệnh hoạn, những người Israel ngay lành, muốn biết lời của Thiên Chúa, và không còn gì khác. Ông này, ông kia, người đàn bà này, rồi con bé này, và ông già này, họ đến đây, bệnh hoạn, bây giờ khỏe mạnh. Hãy hỏi họ và họ sẽ nói cho các con, họ bệnh thế nào, và Thầy đã chữa cho họ thế nào, và bây giờ họ thế nào. Hãy hỏi họ đi, hỏi đi, trong lúc này, Thầy nói chuyện với Manaen.

Và Giêsu sắp sửa bỏ đi.

–      Không, thưa Thầy, chúng con không nghi ngờ lời Thầy. Chỉ xin Thầy cho chúng con câu trả lời để đem về cho Gioan, để ông dựa vào đó mà thuyết phục các bạn con.

–      Hãy về tường thuật các việc này cho Gioan: “Kẻ điếc được nghe: con bé này vừa điếc vừa câm; kẻ câm nói được: ông này đã câm từ bẩm sinh; kẻ mù được thấy. Ông này, lại đây. Hãy nói cho họ ông đã có gì?” Giêsu nói khi cầm tay kẻ được phép lạ. Ông ta nói: “Tôi là thợ nề. Một xô vôi sống đổ đầy vào mặt tôi, nó đốt cháy đôi mắt tôi. Từ bốn năm nay tôi ở trong sự tối tăm. Nhưng Đấng Mêsia thấm ướt đôi mắt tôi bằng nước miếng của Người, và nó lại trở nên tỏ như khi tôi hai mươi tuổi. Nguyện Người được chúc tụng”.

Giêsu tiếp: “Và với những người mù, người điếc, người câm được khỏi, người què chạy được, người tàn tật đứng dậy. Đây, ông già này lúc nãy hoàn toàn bị biến dạng méo mó, bây giờ thẳng như cây thốt nốt trong sa mạc và lanh lẹ như một con linh dương. Những bệnh trầm trọng nhất cũng được khỏi. Bà này, bà có bệnh gì?”

–      Con đau ở vú vì cho những cái miệng hám ăn bú sữa nhiều quá, và sự đau ở vú ăn mòn sự sống. Bây giờ nhìn đây – và bà mở áo ra, để lộ cặp vú nguyên vẹn, và bà thêm: “Trước nó chỉ là một vết thương, và áo tôi còn dính đầy mủ chứng tỏ điều đó. Bây giờ tôi về nhà, được mặc chiếc áo sạch, tôi khỏe mạnh và sung sướng.

Trong khi mới ngày hôm qua, tôi sắp chết, được hai người có lòng bác ái mang tới đây. Nếu chẳng may… Vì thương các đứa trẻ sắp mất mẹ… Ngợi khen Vị Cứu Tinh đời đời”.

–      Các ông nghe không? Và các ông có thể hỏi ông trưởng giáo đường của thành phố này về việc sống lại của đứa con gái nhỏ của ông ta; và trong khi đi về Jêricô, hãy ghé qua Naim, hãy hỏi thăm về người thanh niên được sống lại trước mắt cả thành phố vào lúc người ta mang anh ta đi để đặt vào trong mồ. Như vậy các ông có thể phúc trình là các kẻ chết được sống lại, và rất nhiều người hủi được chữa lành. Các ông có thể biết họ ở rất nhiều vùng trong Israel. Nhưng nếu các ông muốn đi Sicaminon thì hãy tìm họ trong đám các môn đệ, các ông sẽ tìm thấy nhiều người ở đó. Vậy hãy nói với Gioan là các người cùi được lành sạch. Và hãy nói, vì các ông thấy đó, là Tin Mừng được loan báo cho người nghèo. Và phúc cho những kẻ không vấp phạm vì Thầy. Hãy nói điều đó với Gioan, và hãy bảo ông là Thầy chúc lành cho ông với tất cả tình yêu của Thầy.


(Ảnh minh họa LumoProject.com)

Leave a Reply